RSS Feed

[Review] Trả ta kiếp này | Thiên Tình Hữu Phong

NHÂN CHI SƠ, TÍNH BẢN THIỆN

"Hận, là một cảm xúc quen thuộc với ta biết bao. Sắc sảo, xanh xao, mạnh mẽ."

“Hận, là một cảm xúc quen thuộc với ta biết bao.
Sắc sảo, xanh xao, mạnh mẽ.”

Thật ra, nếu có ai đó hỏi tôi cảm giác lớn nhất khi đọc xong quyển sách này, tôi chỉ có hai từ để bình luận tất cả. Đó là hoang mang, cũng là trống rỗng.

Hoang mang, bởi tất cả những gì chúng ta cho là đúng, tất cả những thứ chúng ta tin vào, thì ra có thể vỡ vụn trong tích tắc, trống rỗng vì chẳng biết thứ cảm xúc nào nặng nề hơn, là thương cảm cho nữ chính Bạch Ngân, hay là cảm thấy may mắn thay cho bản thân mình.

May mắn thay, có lẽ chúng ta, tôi và tất cả những người có thể đọc được những dòng này đều chưa từng bị đặt vào hoàn cảnh như thế, để rồi biến chất, trở thành một con người khác, để rồi bị tham vọng dẫn dắt, đánh mất đi sự thiện lương cuối cùng của đời mình.

Nhân chi sơ, tính bản thiện. Chỉ mấy lời khuyên răng của người xưa, hoá ra lại đúng lắm thay.

Đối với Bạch Ngân, cô ta là nhân vật nữ chính tàn nhẫn nhất mà tôi từng gặp phải, để rồi từ niềm háo hức ban đầu khi “được” gặp một cô nữ chính hoàn toàn khác những câu chuyện khác, từ đau lòng, uất ức vì số phận cô ấy, sau cùng lại trở nên sợ hãi, thậm chí là kinh tởm. Tại sao một con người, cuối cùng lại có thể thay đổi đến như vậy? Tại sao một cô gái từng hi sinh cả trong sạch của bản thân mình, chỉ để hi vọng cứu sống được cô nha hoàn duy nhất lại trở thành một người bất chấp thủ đoan, giết người không ghê tay? Tại sao cô gái trong sáng từng chỉ mong tiểu thư mình có thể hạnh phúc, sau cùng lại có thể xuống tay cả với cô tiểu thư ngày xưa ấy, cho dù cô ta chưa từng làm điều gì bất lợi đối với mình. Vì sao cả khi đứng trên đỉnh cao danh vọng, cô ấy cũng chưa từng quay đầu mà còn làm ra những chuyện táng tận lương tâm? Tất cả những câu hỏi này, tôi không trả lời được, cũng không ai có thể cho tôi một câu trả lời. Bởi chúng ta chưa từng rơi vào trường hợp đó, chúng ta chưa từng giống như cô ấy, mất đi niềm tin cuối cùng của cuộc đời, cam tâm khuất phục đứng dưới chân gióng mắt lên nhìn người khác quyết định cuộc đời mình. Cả chúng ta cũng không biết nếu là bản thân chúng ta, ở trong tình cảnh đó, liệu có thể trở thành một Bạch Ngân thứ hai hay không. “Tính tương cận, tập tương viễn”, có đôi khi đời người chỉ đơn giản là như thế.

Thật ra tuýp nhân vật như Bạch Ngân không mới. Điều mới có thể chăng chính là vì trước đây chúng ta chỉ tiếp xúc thoáng qua với dạng nhân vật này, một nữ phản diện nào đó, một kẻ thứ ba, thứ tư hoặc thậm chí là không quan trọng, chúng ta nhìn thoáng qua cô ấy, nhưng lại không hề để tâm. Với Bạch Ngân thì khác, cứ mỗi lần sự tốt đẹp ban đầu của cô ấy bị bóc ra thành từng mảng, trái tim tôi lại càng đau, càng xót, và càng tiếc nuối cho cô gái này. Nhân chi sơ, tính bản thiện, tiếc cho một cô gái đã từng đơn thuần đến nhường ấy.

Nói đến đây, đột nhiên tôi cảm thấy giận dữ với Quân Hoa đế quân. Bởi vì anh ta là người gây ra tất cả những lỗi lầm trong câu chuyện này. Nếu như không có anh ta, Bạch Ngân, cho dù có đôi chút mưu toan và ích kỷ hơn những người bình thường khác, song lại không hề tham vọng, nếu như không có anh ta, không có 20 năm cuộc đời đổi lấy bốn chữ “thống trị thiên hạ”, hẳn đoạn đời về sau của Bạch Ngân đã đi theo một con đường khác. Có thể nói bốn chữ này tựa như gánh nặng đã thay đổi cuộc đời Bạch Ngân. Anh ta cho cô nhìn thấy một chiếc bánh vẽ quá lớn, để rồi mỗi khi cô đau đớn nhất, yếu hèn nhất lại xuất hiện để ép cô ấy nhận thêm một ân huệ nữa. Cuối cùng chính vì thứ định mệnh này cứ như vũng bùn không đáy, nhấn chìm cô vào biển dục vọng, mà tại đó cô bán đứng đi người đã ban ơn cho mình, người tin tưởng mình, cũng như đánh mất những người yêu mình.

Ở một khía cạnh nào đó, Bạch Ngân rất giống nhân vật Đắc Kỷ trong bộ phim Hồng Kong Đắc Kỷ Trụ Vương. Cũng sẽ có người nói, tính cách gặt số phận. Bạch Ngân đi vào con đường của Đắc Kỷ bởi vì hai người họ giống nhau, đều có cái tôi cao hơn người, có sự vô tình, thậm chí là ích kỷ đến cùng cực. Cùng một sự việc, thế nhưng người khác nhìn thấy những điều tốt, song Bạch Ngân lại ngược lại, cô ấy dùng bản tính của mình để bóc trần sự việc, từ đó nhìn thấy những mảng tối của cuộc đời, và thế là khi tất cả những điều tốt đẹp xung quanh cô ấy vỡ vụn, cô ấy chẳng hề hoang mang mà cứ lạnh lẽo đi tiếp. Trong con người Bạch Ngân, không có gì quan trọng hơn bản thân cô ấy. Cái chết của A Mộc là một ví dụ điển hình. Nếu như là những nữ chính khác, những con người khác, khi nhìn thấy A Mộc sắp bị đánh chết vì mình, họ có thể không thể chịu đựng được nữa mà đứng ra, song Bạch Ngân không như vậy, cô ấy đau lòng cho A Mộc, nhìn thấy cái tốt của A Mộc, nhưng chỉ có thể cam tâm nhìn thấy anh ta vì mình mà chết. Cô ấy biết Vũ Đoàn là tác nhân gián tiếp hại chết cả nhà mình, thế nhưng từ đầu đến cuối lại không hề có chút mong muốn trả thù với Vũ Đoàn. Cô ta sống với Vũ Đoàn, nương tựa vào anh ta như chiếc phao giữa biển lớn, khi có địa vị cũng chưa hề nghĩ đến ân oán của A Mộc. Mà thậm chí ngay cả sau cái chết của Tiểu Bôi, người cô hết lòng bảo vệ như thế, cô cũng chỉ trả thù những cung nhân trong lãnh cung vì nỗi nhục của chính cô mà thôi.

Một con người như Bạch Ngân, lạnh lùng lắm thay, vô tình lắm thay, và khi đi qua hết những ngọn núi của cuộc đời, cô ta cũng trở nên đáng sợ lắm thay. Chúng ta sợ hãi con người Bạch Ngân, không thể thích cô ấy, nhưng cũng không thể ghét cô gái này. Có lẽ bởi vì lòng người chung quy cũng là hướng thiện, và bởi vì đã nhìn thấy cô gái của thuở ban đầu ấy nên thật tâm vẫn mong cô ấy có thể hạnh phúc, có thể tỉnh ngộ, chỉ là trái với những mong muốn này, có lẽ cô đã không thể quay đầu nữa rồi.

Có lẽ bởi vì đối chọi với một nhân vật có tâm tư quá sâu như Bạch Ngân, thế nên lúc này hình tượng của Mộ Thiên Âm lại càng lấp lánh lắm thay. Mộ Thiên Âm là kiểu nữ chính điển hình trong những câu chuyện khác. Cô ấy xuất thân giàu có, tuy là tiểu thư nhưng không kiêu căng ngạo mạn, lại có chút trẻ con. Mộ Thiên Âm khác hẳn với Bạch Ngân. Bởi vì cô ấy chưa từng nhìn thấy màu tối của cuộc đời, thế nên cô ấy vẫn giữ được bản chất lương thiện, chưa từng thay đổi. Nói một cách nào đó, Mộ Thiên Âm của mười năm sau trầm lắng hơn, nhưng cô ấy vẫn là cô tiểu thư ngày xưa hết lòng với Bạch Ngân, chỉ là quay đầu lại, Bạch Ngân đã chẳng còn là Bạch Ngân thuở ban đầu.

Đối với nam chính Vũ Đoàn, chỉ có một từ thương cảm.

Thật ra so với tất cả những nhân vật nam là hoàng đế khác, Vũ Đoàn thật sự là một nam chính quá tốt. Anh ta lương thiện, bác ái, khi yêu cũng yêu nồng đậm. Anh ta lớn lên trong gia đình đế vương, có lẽ vì trong một môi trường như thế nên anh càng khao khát tình yêu, càng mong chờ một người con gái có thể vì mình mà bỏ qua tất cả. Thế nhưng, anh cũng là người bị đối xử bất công nhất, bởi vì từ đầu đến cuối, cả ba lần giao dịch, Quân Hoa đế quân đều lừa anh ta. Chiếc bánh vẽ đế quân cho anh ta nhìn thấy thậm chí cờn lòn hơn Bạch Ngân. Lần đầu tiên giao dịch, anh muốn một người yêu mình và mình cũng yêu người đó. Anh cứ tưởng đâu những hành động liều sống liều chết của Bạch Ngân chính là vì thứ tình yêu đó, thế nên anh càng đáp lại nhiều hơn thế, đáng tiếc anh đã lầm. Lần thứ hai anh muốn Bạch Ngân quay đầu, song thì ra lúc này cô đã giam mình trong dục vọng không lối thoát mất rồi. Anh muốn ở bên cô, muốn cô lại là cô của thuở ban đầu, để có thể ở bên cô đến cuối đời.

Chỉ tiếc là mong ước của anh sau cùng vẫn không được trọn vẹn.

Cảnh cuối cùng của câu chuyện này khiến tôi liên tưởng đến cặp đôi Tốn Phương và Thiếu Cung của bộ phim Cổ Kiếm Kỳ Đàm. Khi Bạch Ngân sau cùng cũng giống như chúng ta mong muốn, cô ấy đã quay đầu, đã hối hận, đã biết thương cảm thì không còn cơ hội dành cho họ nữa. Cô chỉ có thể là một bà lão bệnh tật ở bên cạnh chăm sóc Vũ Đoàn, mỗi ngày có thể nhìn anh bình an, vui vẻ mà sống, cho dù bên cạnh anh có cả ngàn giai nhân khác, cho dù anh chẳng hề nhớ đến cô là ai nữa.

Đến đây, đột nhiên lại cảm thương, đột nhiên lại tiếc hận, dù cô đã làm sai nhiều đến thế, dù đó là cái giá mà cô đáng phải nhận, thế nhưng thì ra trong thâm tâm vẫn mong cô và Vũ Đoàn có thể hạnh phúc. Hoặc giả, chỉ một phút giây viên mãn, để Vũ Đoàn có thể nhận ra tình yêu của cô.

Đàng tiếc là, chẳng còn kịp nữa.

Hồng trần, thì ra chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Yêu, hận, tình, thù, thì ra cũng chỉ là ván cờ của những thế lực siêu nhiên hơn. Và thì ra nếu không hề có bắt đầu, nếu không có những cuộc tương ngộ nhuốm màu bi thương ấy, cho dù là Bạch Ngân, dù là Mộ Thiên Âm, cũng sẽ đi theo những dòng chảy xuôi hiền hòa của cuộc sống, lặng lẽ chọn lấy một người bình thường, an lành chấp nhận một cuộc đời bình dị.

Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ. Bỗng nhiên lại nhớ đến một câu nói trong bộ phim Thiên và Địa: “Những quyết định khác sau sẽ khiến chúng ta đi trên những con đường khác nhau.” Có lẽ, cuộc đời con người cũng chỉ đơn giản là thế. Chúng ta đi theo một vòng tròn tuần hoàn, cuộc đời người này lồng ghép trong cuộc đời người khác, số phận người này chặt chẽ dây dưa với số phận của hàng vạn con người khác, và chỉ một cú ngã cũng khiến cả bàn cờ rối loạn.

Đến cuối cùng, yêu ai, hận ai, nợ ai, cũng chẳng còn gì quan trọng nữa…

About Y.A.O

Thích được gọi là tác giả. Mới viết được 1 vài tác phẩm tầm phào, nhưng hi vọng tương lai sẽ khá hơn.

6 responses »

  1. Woa woa, review này thiệt hay quá. Mình chưa đọc truyện mà mới đọc review thôi đã thích rùi. Chắc rảnh tìm truyện này đọc tiếp.

    Mình phải công nhận rằng cảm nhận của bạn thiệt tinh tế, nhận xét cũng rất đa chiều, k phiến diện chút nào. Mà truyện này có Quân Hoa, thêm 2 truyện của Đường thất mình mới đọc là Dạ Hoa với Đông Hoa, mình tự hỏi tại sao dạo này nv nam toàn là bông với hoa =))).
    Không lẽ xu hướng phi giới tính k chỉ ảnh hưởng các sàn diễn thời trang, ngôi sao màn bạc mà đến cả các nv trong tiểu thuyết sao???

    Trả lời
    • Haha, giờ xu hướng đam mỹ nó lên ngôi đó bạn ơi =)) Mà để ý thì mấy truyện tiên thường hay có mấy anh Quân Hoa lắm =)) hình như đó là 1 chức tiên trên thiên đình hay sao á😀

      Trả lời
  2. “Nhân chi sơ tính bản thiện.Tiên sinh, người có tin tính bản thiện của con người không?”
    Y quay mặt ra chỗ khác, trầm ngâm hồi lâu mới cất tiếng:
    “Thiện ác vốn không có giới hạn. Khác nhau chỉ bởi lý do của ngươi…”
    (Trích Mệnh phượng hoàng- Hoại Phi Vãn Vãn.

    Trả lời
  3. chưa đọc truyện vì đánh hơi thấy mùi ngược. có điều review của chủ nhà sắc sảo quá😀

    Trả lời
  4. review hay quá, ta thấy cái kết lúc giới thiệu truyện nên k dám đọc, đi xem review thui…
    Có lẽ truyện hay, nhưng đau tym quá :3

    Trả lời
  5. Truyện này đọc xong đau lòng, khóc tức tưởi ko thôi, khi đọc truyện Phế Hậu Tướng Quân mình ko khóc vật vã như đọc truyện này T_T . Hoặc khi đọc Cắt đứt tơ tình vẫn ko đau nhói bằng. Cứ tưởng như sắp cạn nước mắt đến nơi haizzz. Nam chính quá đáng thương nhưng mình càng thương cho nữ chính. Nếu nói con ng càng độc ác , càng tàn nhẫn khiến ng ta sẽ chán ghét thì riêng trong truyện này, mỗi tính toán của BN ngày càng thâm độc và thủ đoạn bao nhiêu thì mình chỉ cảm thấy đau lòng cho BN bấy nhiêu. Nỗi đau mà BN phải chịu khi ở lãnh cung lẽ ra tác giả có thể cho VĐ biết được trong ngoại truyện, nếu vậy ít nhất có 1 ng thật tâm iu BN hiểu được nỗi nhục nhã, thống khổ mà nàng đã trải qua. Nếu dc như vậy, mình sẽ thấy ít thương tâm hơn cho BN ; ko thể trách BN, làm sao sau khi trải qua những điều khủng khiếp như vậy mà có thể tin được phu quân của mình thật lòng yêu mình được. Ko biết có bn nào đọc xong mà ghét MTB như mình ko , mình thì ghét cái ông này nhất, rõ ràng khiến ng ta nhà tan cửa nát mà lúc nào cũng cư xử như đúng rồi >_< ; BN tuy ác nhưng thà BN iu ĐL còn thấy xứng hơn là yêu MTB

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: