RSS Feed

Tầng phía dưới bầu trời – Chương 3

Posted on

CHƯƠNG 3:

TRANH CHẤP

Tôi đưa tay vén tóc em sang một bên, bỗng nhiên lại nghĩ: bất luận trời và biển mênh mông thế nào, nhưng khoảng khắc này lại chỉ có duy nhất hai chúng tôi.   Cứ thế này mãi cũng không tệ.

Tôi đưa tay vén tóc em sang một bên, bỗng nhiên lại nghĩ: bất luận trời và biển mênh mông thế nào, nhưng khoảng khắc này lại chỉ có duy nhất hai chúng tôi.
 
Cứ thế này mãi cũng không tệ.

 

–oo0oo—

KHẢI NAM

 

Thiên Luân và Chí Bân luôn cho rằng tôi rất giống mấy ông quản gia lắm điều. Thực ra tôi nghĩ mình chỉ đảm đang thôi, thời buổi này con trai cái gì cũng cần phải giỏi một tí.

Nấu ăn có thể xem là sở thích lớn nhất của tôi. Tôi luôn hào hứng với việc thử nghiệm những mùi vị mới và thích cả cảm giác ai đó ăn thức ăn của mình. Đó cũng là lý do khiến tôi luôn đánh thức mọi người thật sớm để họ có thời gian làm chuột bạch cho món điểm tâm mà tôi sáng chế. Dù việc này đôi khi phản tác dụng vì Thiên Luân hoặc Dĩnh Ngôn thường buồn ngủ đến mức họ chỉ tọng bừa thức ăn vào bụng rồi khen tôi lấy lệ mà thôi.

Bù lại, trong nhà vẫn có một người biết thưởng thức những món ăn của tôi. Còn ai khác ngoài Dĩnh Hân nữa chứ?

Cơ thể Dĩnh Hân khá yếu ớt, lại thêm căn bệnh tim mạch vành nên chế độ ăn uống của cô ấy luôn được kiểm soát rất nghiêm ngặt. Tuy vậy, thỉnh thoảng vì yêu cầu của món ăn, tôi đều có hơi cho gia vị quá tay một chút.

“Thế nào ? Món hôm nay có vừa miệng không?” –Tôi kéo chiếc đĩa trước mặt con bé ra, hồi hộp hỏi.

“Anh muốn em nói thật hay nói dối?” –Dĩnh Hân nheo mắt, láu lỉnh đáp trả.

“Nói dối đi.”

“Ừm, trong đời em chưa từng ăn món gì tuyệt đến vậy đó.” – Nó giương hai tay ra làm thành hình vòng cung khiến tôi không kìm được mà bật ra tiếng cười. Thế này thì thật sự quá khoa trương rồi. Tôi cốc vào đầu nó – “Hân này, em tâng bốc cũng có nghề lắm đấy. Nói thật đi.”

“Hương café trên bánh hơi nồng quá, hơi đắng.” -Dĩnh Hân bễu môi nói –“Nhưng Khải Nam à, hình như em không được phép uống café đâu.”

“Đâu phải café, chỉ là…”-Tôi chống chế -“Chậc, mà lâu lâu dùng một tí cũng đâu có sao.”

“Chí Bân sẽ giận.”

“Ôi dào, Chí Bân vào thị trấn rồi, chí ít đến chiều Dĩnh Ngôn về thì cậu ta mới về.”

Tôi trấn an. Chí Bân là bạn thân nhất của Dĩnh Hân trong nhà, nhưng đồng thời cậu ta cũng là hộ lý cho cô nữa. Thông thường thực đơn mỗi ngày đều được Chí Bân xem qua. Nếu cậu ấy cho phép, Dĩnh Hân mới được động đũa đến. Hiếm khi cậu ta vắng nhà, tôi mới có dịp tự do sử dụng hương liệu như thế.

Chúng tôi đang ngồi trong vườn nhìn Dĩnh Hân tỉa cành. Đây là sở thích mới nhất của cô ấy sau thời gian cặm cụi vào việc nuôi kiến và chụp ảnh mây. Hồi mới đến đây Dĩnh Hân thậm chí còn vác theo mấy lồng thủy tinh đựng kiến nữa cơ, tiếc là có thể do khác biệt khí hậu, bọn kiến sống không được lâu, cô cũng vì thế mà buồn mất mấy ngày.

Sau khoảng thời gian đó, chúng tôi lại chứng kiến Dĩnh Hân đổi sở thích sang chụp ảnh đám mây. Cô nói mỗi đám mây đều có một hình dạng khác nhau, ghi lại những khoảnh khắc đó là điều rất đặc biệt. Cô còn muốn khi trở về thành phố H sẽ mở một buổi triển lãm ảnh về mây cho mọi người được thưởng thức. Với khả năng của ba cô, dĩ nhiên tôi cảm thấy điều này cũng không có gì quá sức tưởng tượng, thế nhưng chỉ mấy ngày cô lại chuyển sang thích cắt tỉa cành. Cây trong vườn này hầu như đã bị cô ấy cắt đến trụi lá cả.

“Dĩnh Hân à.” –Tôi gọi khi thấy cô ấy cứ đờ đẫn nhìn con sâu trên lá cây hồi lâu –“Hôm nay trời đẹp thế, chỉ ru rú trong nhà thì rất đáng chán. Chúng ta đi dạo một vòng đi.”

“Đi đâu chứ?” –Cô liếc mắt, không mấy tự nhiên.

“Ra biển nhé. Dĩnh Hân có muốn ngắm hoàng hôn trên biển không?”

Dĩnh Hân ậm ừ giây lát rồi gật đầu.

Thế là tôi lấy cano và kéo cô ấy ra biển.

Tôi dạy Dĩnh Hân lái cano. Cô ấy là một tay lái tồi, lại đãng trí. Có lúc tôi phát cáu vì cô không thể nào nhớ được bên nào là bên trái, bên nào là bên phải. Kết quả là chúng tôi suýt đụng phải đá ngầm trong một lần cô ấy rẽ ngược lại hướng mà tôi chỉ. Tôi nổi điên lên, nhưng Dĩnh Hân lại cười và tát nước biển vào mặt tôi. Thế là hết giận.

Xế chiều, chúng tôi thả nổi canô ngoài biển rồi nằm lẳng lặng nhìn lên vòm trời sắp ngả màu. Dù Dĩnh Hân cam đoan với tôi đó là màu xanh của Bảo Thạch Lam. Chúng tôi cãi nhau xem người ta đã lấy tên của đá đặt cho bầu trời hay lấy màu của bầu trời đặt cho đá. Và vì việc đó cũng như trứng hay con gà có trước nên tôi miễn cưỡng chấp nhận là cô ấy thắng vậy.

“Ở khoảng cách này nhìn bầu trời rất gần nhỉ?” –Dĩnh Hân buộc miệng nói. Bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy giơ lên, ánh mặt trời phản chiếu qua những cạnh sắc nhọn của viên kim cương trên nhẫn, đọng lại trên mặt cô một vầng sáng nhàn nhạt.

“Ừ.” -Tôi đáp lời.

Cả tôi lẫn cô đều thấm mệt sau cả ngày trời ròng rã. Chúng tôi nằm dài trên cano, dõi mắt lên bầu trời dần ngả sang vàng. Mặt trời lặn dần, bắn những tia vàng chói le lói trên mặt biển, nhuộm màu tấm thảm nước dưới chân chúng tôi.

Thứ ánh sáng tinh khiết này đột nhiên khiến tôi nhớ đến một quyển tiểu thuyết của nhà văn Pháp Marc Levy. Tôi không phải là người quá kiên nhẫn, vì thế khi được tặng quyển sách ấy, tôi chỉ đọc được vài trang rồi lăn ra ngủ, thế nhưng sau này khi có ai đó nhắc lại, tôi vẫn nhớ đến một câu nói ấn tượng trong sách:

Bình minh bắt đầu từ đâu?

Cuộc sống trên thế gian này vì đâu mà sinh ra, lại vì sao mà chết đi?

Lúc nhỏ khi mẹ đưa tôi đi học, tôi vẫn vừa đi vừa ngắm nhìn mặt trời bên cạnh mình. Khi đó tôi cảm thấy thật kỳ lạ. Tại sao mặt trời lúc nào cũng đi theo tôi? Tại sao những vì sao chỉ xuất hiện khi mặt trời đã khuất bóng, rốt cuộc thì vũ trụ có hàng tỷ ngôi sao như thế, tại sao chỉ có con người chúng ta đơn độc trên cõi đời này?

Mãi cho đến những ngày tháng sau này, khi lần đầu tiên nhìn thấy một sinh mệnh rời khỏi tầm tay, tôi mới hiểu được trên đời này không phải bất cứ thứ gì cũng tìm được câu trả lời. Không phải cứ ngược với trắng thì là đen, khác với không thể là có thể. Con người quá nhỏ bé, giống như một hạt cát giữa sa mạc mênh mông, cứ khăng khăng đi tìm giá trị của mình mà không nhận ra bản thân nó cũng chỉ là một hạt cát trong vô vàn hạt cát khác. Cố chấp vùng vẫy cuối cùng cũng chỉ kết thúc trong tuyệt vọng.

Đời này tôi không muốn làm một hạt cát như thế. Tôi tin rằng, mỗi sinh mệnh trên thế giới này đều có ý nghĩa riêng của nó. Nếu như vận mệnh quyết tâm chọn tôi, tôi sẽ không vùng vẫy phản kháng, để rồi nhận lấy kết cuộc bi thương nhất. Đây chính là điều tôi đã rút ra được sau bài học nhiều năm về trước.

Có lẽ tôi lặng đi quá lâu khiến cả Dĩnh Hân cũng để ý. Con bé nhích người sang ngồi sát cạnh tôi, vẻ mặt khó hiểu: “Anh đang nghĩ gì đấy?”

Tôi lấy lại tinh thần ngay tức thì, chỉ chỉ vào những vệt cam chói sáng lung linh trên mặt nước.

“Hân thấy nó giống gì không?”

Dĩnh Hân lắc đầu, đôi mắt lại mở to ra nghe tôi nói tiếp: “Em có nghe truyền thuyết về loài phượng hoàng chưa? Phượng hoàng khi chết sẽ biến thành một đám lửa thật to, tự thiêu đốt mình cho đến khi trở thành tro bụi. Có người nói, những vệt sáng này chính là những chiếc đuôi của con phượng hoàng đó.”

Con bé nhìn theo cánh tay tôi chỉ, hàng mi trên mắt hơi nheo lại: “Thế… đầu phượng hoàng ở đâu?”

“…” –Tôi suy nghĩ một hồi mới bật ra được –“Cháy mất rồi.”

“Anh lừa em nhé. Có phải giống như gà rán, đã bị đem vào KFC rán cả rồi không?”

“…”

Tôi ú ớ một lúc, sau cùng đành phải cười cười, lấy tay xoa đầu con bé.

Tôi quên mất, những chuyện này chắc hẳn là Dĩnh Hân của hiện nay chắc chẳng thể nào hiểu được.

Thật ra tôi còn muốn nói rất nhiều thứ, nhưng những lời muốn nói mãi cũng chẳng thốt ra miệng được. Có lẽ cũng giống như thời gian không thể quay trở lại, một số bí mật tốt nhất là cứ để nó im lặng bị vùi lấp đi.

Tôi nhìn sang cô ấy, màu ráng chiều làm da cô trở nên mờ ảo, đôi mi cao vút mơ màng hòa quyện giữa nền trời.

Công tâm mà nói, Dĩnh Hân thật sự rất đẹp. Ngũ quan hoàn hảo, ánh mắt sáng lanh lợi, chỉ là lại thiếu đi loại khí chất khiến người ta chú ý tới. Bao giờ cũng vậy, có lẽ do xuất hiện bên cạnh Dĩnh Ngôn, hai chị em họ người tĩnh người động, chúng tôi đã hầu như quên mất sự có mặt của cô gái này.

Vết thương của nhiều năm về trước rốt cuộc phải sâu đến thế nào mới có thể khiến một cô gái tinh tế thay đổi đến nhường này?

Gió biển thổi qua vạt tai chúng tôi, hất tung vài sợi tóc còn đọng lại trên mái tóc cột hờ của cô. Tôi đưa tay vén chúng sang một bên, bỗng nhiên lại nghĩ: trên đầu là trời cao, dưới chân là biển rộng. Mênh mông như thế, tựa như khoảnh khắc này cả thế giới chỉ còn lại hai chúng tôi.

Cứ thế này mãi cũng không tệ.

Thời gian lặng lẽ trôi, cho đến khi tia sáng cuối cùng sắp mất hút phía chân trời xa, chỉ còn lại vài vệt dài le lói. Tôi bật dậy, vừa định kéo Dĩnh Hân lên thì cánh tay con bé đã nắm chặt tay tôi. Lòng bàn tay lúc này ướt đẫm mồ hôi run rẩy khiến cảm giác bất an trong tôi lại lớn dần.

Dưới ánh sáng mờ ảo cuối chân trời, tôi thấy làn môi Dĩnh Hân tím tái, đồng tử cô ấy co giật, còn tay thì ôm chăt lấy lồng ngực. Tay còn lại cô cứ siết chặt lấy tay tôi, không ngừng lẩm bẩm: “Khải Nam, em… đau quá. Đau.”

Trời ạ

Căn bệnh của cô ấy.

“Em để thuốc ở đâu?” –Tôi cố sức hỏi, dù đã đoán trước được câu trả lời.

Quả nhiên, Dĩnh Hân lắc đầu, tay chỉ vào bờ. Lúc nãy chúng tôi đi quá vội, hầu như đã quên mất túi thuốc vướng víu đã bị tháo ra, đặt trên bàn đá trong vườn.

Cả đời mình, tôi không nhớ được rằng đã có lúc nào mình hoảng hốt như thế chưa. Chỉ nhớ rằng tôi đã ôm chặt lấy Dĩnh Hân, giữ cho cô ấy khỏi cơn co giật, tay kia thì cho nổ máy ca-nô.

Chúng tôi mất đến gần mười phút mới cập bến, dù tôi đã sử dụng tốc độ cao nhất. Trong suốt khoảng thời gian ấy tôi luôn lo sợ Dĩnh Hân sẽ rời khỏi tay tôi, tôi sợ mình đến nơi mà không còn cô ấy ở bên cạnh. Nhưng khi tôi xốc cô vào hai bàn tay, cô vẫn thở, dù thoi thóp.

“Bân, Văn, Luân.” – Vừa nhảy xuống mặt cát, tôi đã thét lạc cả giọng, nhưng căn nhà vẫn im lặng như thể đang ngủ. Tôi chạy một mạch ra đến phòng khách, vừa chạy vừa tiếp tục hét, nhưng thanh âm cứ chìm vào thinh không.

Dĩnh Hân của tôi.

“Phi, Ngôn.” –Tôi thét lên lần nữa, sóng mũi bắt đầu cay.

May thay, vừa lúc ấy, chiếc xe quen thuộc đã đáp gọn ở sân trước. Nghe tiếng tôi gọi, Chí Bân và Dĩnh Ngôn hốt hải xông vào. Hơi yên tâm, tôi đặt Dĩnh Hân xuống ghế sofa.

“Cô ấy làm sao vậy?”- Bân hỏi, song tôi đã chẳng còn sức mà trả lời. Tôi khụy xuống bên bức tường, hỗn hễn nhìn Bân thận trọng kiểm tra mạch dưới hàm cho Dĩnh Hân. Cậu ấy thở phào một tiếng, nhẹ nhàng lấy thuốc nhét vào miệng cô ấy rồi rút kim ra từ hộp y tế.

Đường Phi xuất hiện từ gian nhà sau. Nhận ra việc chẳng lành, cậu ta mới chạy đến.

“Cô ấy không sao chứ?”

Tôi hỏi, Chí Bân đã tiêm thuốc xong. Cậu ấy không trả lời tôi mà nhẹ nhàng xốc Dĩnh Hân trên tay. Phản ứng này khiến tôi bình tĩnh lại. Nếu thật sự nguy hiểm thì cậu ta đã gọi cấp cứu rồi.

Bân vẫn không nói tiếng nào với tôi, cứ lầm lỳ thế mà bế Dĩnh Hân về phòng.

“Hai người đi đâu cả buổi vậy?”–Dĩnh Ngôn quát –“Chúng tôi về tới nơi thì chẳng thấy ai cả. Phi thì bảo chẳng biết gì cả. Bọn tôi và Văn phải chạy đi tìm khắp nơi.”

“Chúng tôi…” –Tôi đáp, ấp úng –“Tôi dẫn cô ấy ra biển.”

“Anh có điên không? Anh biết Dĩnh Hân có bệnh mà vẫn dám mang nó ra biển sao?”

“Thôi thôi, dù gì cũng ổn rồi.” –Đường Phi xen ngang –“Quan trọng là bây giờ xem Dĩnh Hân thế nào. Cãi nhau thì có ích lợi gì kia chứ?”

Dĩnh Ngôn thở dốc, cô quẳng cho tôi cái nhìn khinh miệt rồi cũng bỏ đi.

Hy Văn và Thiên Luân trở về nhà lúc trời tối mịt, mệt mỏi đến mức chẳng ai nói với ai câu nào. Chúng tôi dùng bữa trong im lặng. Tôi biết mọi người lo lắng cho Dĩnh Hân bao nhiêu thì họ cũng giận tôi bấy nhiêu. Mọi khi Dĩnh Ngôn, Thiên Luân, Đường Phi vào thành phố, Chí Bân và Hy Văn luôn túc trực bên Dĩnh Hân. Lần đầu tiên cả Hy Văn và Chí Bân vắng nhà thì tôi lại để xảy ra chuyện này.

“Từ mai chúng ta đặt ca cố định đi.” –Hy Văn nói, cậu ta đã buông đũa mà chưa động tới miếng cơm nào –“Đường Phi, cậu theo sát Dĩnh Ngôn, không cần thay ca xem kẽ với tôi như mọi khi nữa.”

“Này, ý cậu là tôi đã không trông nom Dĩnh Hân đàng hoàng đó sao?”-Đường Phi cự lại –“Cậu tưởng chỉ có mình cậu biết lo sao? Tôi cũng đã tìm họ suốt nguyên buổi chiều rồi. Điện thoại cậu ta có gọi được đâu.”

“Nếu cậu để ý kỹ hơn thì họ đã không thể đi” –Hy Văn lồng lên. Hiếm khi thấy cậu ấy giận dữ như vậy.

Không chịu nổi nữa, tôi đứng bật dậy: “Được rồi, là lỗi của tôi. Nếu ông chủ yêu cầu ai đó chịu trách nhiệm thì người đó sẽ là tôi. Mọi người hài lòng rồi chứ?”

Tôi bỏ mặc họ ở đó rồi trở lên phòng tìm Dĩnh Hân.

Dĩnh Ngôn vẫn ngồi túc trực ở đầu giường, đôi mắt cô đỏ hoe, gần như sực tỉnh khi nhận ra tôi bước vào. Tôi ra hiệu cho cô im lặng rồi kéo chiếc ghế trong góc ra.

Chúng tôi ngồi cùng nhau hàng giờ, có lẽ hơn, chỉ đơn giản là trố mắt nhìn theo nhịp thở của Dĩnh Hân. Thỉnh thoảng Hy Văn hoặc Chí Bân ghé mắt vào, nhưng có lẽ vì vẫn còn giận tôi mà họ chẳng buồn lên tiếng. Mãi mới nghe được giọng Dĩnh Ngôn thì thào.

“Lúc nãy… xin lỗi. Tôi biết anh cũng chỉ muốn Dĩnh Hân được vui.”

“Cô mắng tôi là đúng mà.” –Tôi đáp lí nhí –“Tôi đã quên mất nhiệm vụ của mình.”

Đoạn đối thoại ngắn ngủi này rốt cuộc lại xóa tan bầu không khí trầm lắng vốn có nãy giờ. Tôi mỉm cười nhìn Dĩnh Ngôn rồi cô ấy đáp lại y thế với tôi. Cạnh chúng tôi, Dĩnh Hân rên lên khe khẽ.

“Dĩnh Hân, em tỉnh lại rồi.” –Tôi reo lên.

“Ừm.” Dĩnh Hân ậm ừ, đôi mi cô ấy chớp nhẹ định thần trước khi mỉm cười nhìn chúng tôi-“Khải Nam à?”

“Anh đây.” –Tôi đáp, nắm chặt tay cô ấy –“Đừng vội nói gì cả, vừa mới tỉnh dậy, em nghỉ ngơi thêm một lát đi.”

“Không được. Em đói sắp chết mất rồi. Anh không cho em ăn thì em sẽ chết đói thật đó.” –Dĩnh Hân bễu làn môi vốn đã tái nhợt ra, lại dụi dùi đầu vào tay tôi làm nũng –“Em-muốn-ăn-dăm-bông.”

“Tối rồi, ở nhà không còn dăm bông. Mai anh làm cho em được không?”

“Dăm bông.”

Ánh mắt kiên quyết của cô khiến tôi khẽ thở dài.

“Thôi được rồi. Anh làm ngay đây, nhưng phải chờ hơi lâu đấy.”

Thoáng thấy đôi mắt sáng rỡ như mèo thấy mỡ kia, cả tôi và Dĩnh Ngôn đều bật cười.

Nhưng đó cũng chưa phải là kết thúc cho một ngày đầy rắc rối trong nội bộ chúng tôi.

“Cậu nói đi, cậu lén lút vào phòng tôi để làm gì?”

Lúc tôi vừa xuống nhà túm lấy chìa khóa xe thì đã nghe tiếng Hy Văn hét ầm lên như thế. Cậu ấy nổi giận khiến cả Chí Bân đang dán mắt vào tivi cũng phải thay đổi ánh nhìn.

“Đừng có ồn ào thế.” –Tôi hạ giọng thì thào –“Dĩnh Hân chỉ vừa mới tỉnh thôi.”

Nhưng Hy Văn không để tâm tới lời tôi nói. Cậu ta nhìn như thể muốn ăn tươi nuốt sống Đường Phi: “Nói đi chứ?”

“Đủ rồi.” –Đường Phi và Thiên Luân đang đánh cờ. Cậu ta miễn cưỡng đứng dậy, vài con cờ văng vung vãi khi cậu ta cố gắng đẩy cái bàn ra –“Cái nhà này có biết bao nhiêu người, sao cậu cứ chĩa mũi dùi vào tôi thế?”

“Tôi không ám chỉ mà tôi nêu đích danh.” –Hy Văn khoanh tay trước ngực, giọng điệu như tra khảo. Tôi hết nhìn cậu ấy lại nhìn sang Đường Phi, bất giác không biết phải giúp bên nào.

“Chứng cớ đâu? Bao giờ cậu có chứng cớ thì hãy vác mặt đến đối chấp tôi. Đừng nghĩ ông chủ cho cậu quyền làm trưởng nhóm thì có thể làm gì cũng được. Cậu nói chuyện không lý lẽ như thế thì ai nghe đây?”

“Nếu tôi có chứng cớ thì đã cho cậu một trận rồi. Cậu nghĩ tôi sẽ đứng đây tranh cãi sao?”

Cảm thấy bầu không khí không ổn, cuối cùng cả Thiên Luân cũng đứng dậy, giằng lấy một tay Đường Phi. Tôi vẫn giữ thái độ nhìn bọn họ. Thôi được, tôi thừa nhận mình có hơi chút cảm giác chờ mong xem bọn họ đánh nhau một trận. Cũng lâu rồi không có kích thích gì để xem. Hơn nữa hai người này hậm hực nhau cũng cả tháng rồi, nếu được, đây cũng coi như là thời cơ tốt để giải tỏa cơn tức giận.

“Cậu không phục tôi đến vậy sao?” –Hy Văn cau mày. Đến cả tôi cũng cảm nhận được sát khí hừng hực toát ra từ cậu ấy.

“Tôi nào dám không phục cậu. Dù sao cũng là người ông chủ chọn.”

Phi nhếch môi, thản nhiên thừa nhận. Nhân cơ hội này, tôi liếc sang Chí Bân lúc này đang nấp sau ghế sofa lén lút xem trò vui. Cậu ta nhận thấy ánh mắt tôi, vội chỉ tay vào Phi, sau đó giơ lên ba ngón tay.

Thằng nhóc này, thời điểm này còn dám thả đá xuống giếng, bắt cược với tôi sao?

“Được, đã vậy, chúng ta bầu lại trưởng nhóm đi.” –Văn tiếp –“Tất cả chúng ta mỗi người một phiếu. Nhưng tôi hy vọng bất luận kết quả lần này thế nào thì cũng không có chuyện như vậy xảy ra nữa.”

Gương mặt Đường Phi có vẻ không tin nổi, trong khi Chí Bân phía sau âm thầm thở dài. Chẳng ai ngờ Văn lại chọn cách này. Thôi được, cậu ta quyết định không đánh thì không đánh, dù sao bầu chọn lại trưởng nhóm một lần nữa cũng là cách hay để dàn xếp.

Vì phải đi mua dăm bông cho Dĩnh Hân, tôi đành phải bỏ lỡ tiết mục hay này một chút, lúc trở về mới bỏ phiếu cho xong. Lúc tôi đến gara, Bân vẫn còn chạy theo kỳ kèo một hai đòi cá cược với tôi. Tôi không đồng ý, nhưng vì cậu ta đòi đe dọa sẽ rủ Dĩnh Hân đang nghỉ ngơi chơi cùng, tôi đành phải thỏa hiệp. Nói cho cùng cũng khó trách Bân phấn khích đến như vậy. Chúng tôi ở đây lâu ngày vốn đã không có gì kích thích rồi.

Trở về từ thị trấn thì trời đã tối mịt, nhưng trong phòng khách vẫn còn đủ bóng dáng năm người kia, có vẻ như phải chờ tôi về để bỏ phiếu cho xong hôm nay mới chịu giải tán vậy. Tôi thở dài đem thức ăn cất vào ngăn tủ, sau đó mới đi ra hỏi tình hình.

Kết quả có hơi bất ngờ. Năm người họ, tính cả Dĩnh Ngôn thế mà bất phân thắng bại. Tôi đứng trước mấy tấm phiếu, có hơi chau mày.

Văn và Phi dĩ nhiên tự bỏ phiếu cho bản thân mình. Bân bầu cho người cậu ấy cá cược là Phi. Đúng như tôi nghĩ, Dĩnh Ngôn bỏ phiếu cho Văn.

Bất ngờ ở chỗ là, Luân thế mà lại bỏ phiếu cho tôi.

Nhìn sang cậu ấy, tôi chỉ có thể nở nụ cười cầu hòa. Tên nhóc này còn sợ trận chiến không đủ loạn sao. Biết rõ chỉ mình cậu ấy bầu cho tôi, thế thì có thay đổi được gì cơ chứ.

Cả đám lúc này đều xoay cái nhìn khẩn thiết về phía tôi. Tôi cười cười, khóe môi có hơi giễu cợt. Xem đi, Bân đã bầu cho Phi, thế thì tôi không bầu cho Văn thì sẽ có lỗi với túi tiền của mình lắm.

Tôi nói ra đáp án, Hy Văn và Dĩnh Ngôn gần như thở ra. Phi trợn tròn mắt, song cũng không nói gì. Đúng vào lúc tôi nghĩ mọi việc đã giải quyết êm đẹp đâu vào đấy, chuẩn bị xuống bếp hầm lại cháo mang lên cho con bé kia thì nó đã từ trên phòng nũng nịu chạy xuống.

“Mọi người làm gì vui vậy? Em cũng muốn chơi.”

Bất giác, cả đám người trong phòng khách đều lấm tấm mồ hôi hột trên trán.

Chỉ có Bân là nhanh tay lẹ mắt nhất. Cậu ta kéo lấy tay Dĩnh Hân như thể vị cứu tinh đến. Dĩnh Hân mới khỏe lại, cũng không nhanh nhẹn là mấy, nhưng nó lại rất có hứng thú với việc bỏ phiếu này, vội xoa tay vào nhau, ánh mắt ngời sáng: “Em cũng được bỏ phiếu, phải không?”

Cả đám chúng tôi nhìn nhau, không ai dám lên tiếng phản đối.

“Vậy, em bỏ phiếu cho anh Phi.”

Chỉ một đáp án nho nhỏ, nhưng đã khiến biểu cảm trên mặt chúng tôi thay đổi khôn lường. Chí Bân cười khanh khách vì tìm được đường sống trong chỗ chết, thế nhưng đám người còn lại chẳng ai cười nổi.

Ba chống ba, cuối cùng hóa ra vẫn là tỷ số hòa.

Sau đó, tôi không chịu nổi không khí căng thẳng mà vội chuồn đi nấu cháo. Dù sao mọi việc cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa. Tỷ số hòa, cá cược của tôi và Bân cũng không còn ý nghĩa gì.

Đúng như tôi nghĩ, cuộc bỏ phiếu không dẫn đến đâu, cục diện sau đó vẫn đâu hoàn đấy, Văn và Phi vẫn tranh chấp như trước. Chỉ là không ai biết, tối đó tôi đem cháo lên phòng Dĩnh Hân, tranh thủ lúc nó đang thổi phì phò vào chén mà hạ giọng hỏi: “Dĩnh Hân thích Phi à?”

Con bé ngẩng đầu lên nhìn tôi, cau mày: “Không ghét.”

“Vậy… sao em lại bỏ phiếu cho cậu ấy?”

“Vì anh ấy thua anh Văn một phiếu, nên em bỏ phiếu cho anh ấy.”

“…”

Cô nương à, rõ ràng là cô sợ chưa đủ loạn mà?

About Y.A.O

Thích được gọi là tác giả. Mới viết được 1 vài tác phẩm tầm phào, nhưng hi vọng tương lai sẽ khá hơn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: