RSS Feed

Tầng phía dưới bầu trời – Chương 12

CHƯƠNG 12:                                                          

ÁC MỘNG

Tầng phía dưới bầu trời

Tôi biết, tôi luyến tiếc vòng tay này, hơi ấm này.

Sự ấm áp mà trừ Dĩnh Ngôn ra, chỉ có anh mới có thể mang đến cho tôi.

—oo0oo—

DĨNH HÂN

Đó là một khoảng không tăm rối, rất đáng sợ.

Tôi không biết mình đã nằm đó bao lâu, chỉ có thể đếm được thời gian đang khẽ trôi, từng giây từng giây một.

Tôi hít mạnh, phát hiện miệng mình đã bị bịt kín bằng một mảnh vải bố, hai tay hai chân bị trói oặt ra phía sau. Không hề có chút ấn tượng về nơi mình đang ở, tôi chỉ biết nơi đó cực chật, vừa đủ bao trọn tôi, chỉ cần khẽ cử động là sẽ chạm vào vách tường thép.

Nóng, rất nóng. Tôi há hốc, gần như nghẹt thở.

Đột nhiên tôi thấy sợ hãi. Rốt cuộc nơi này là nơi nào? Tại sao tôi lại ở đây, bị trói, còn Dĩnh Ngôn? Dĩnh Ngôn đâu rồi? Cả ba nữa. Họ có biết tôi đang ở đây không?

Đúng lúc ấy, đột nhiên ánh sáng bao trùm. Tôi nheo mắt, chưa kịp thích nghi với ánh sáng, chỉ thấy đứng dưới ánh mặt trời chói lọi kia, một thân mình dong dỏng cao đang kiêu ngạo nhìn xuống, khóe mép anh ta khẽ động.

Tâm trí tôi bất chợt run rẩy. Tôi không thể nhìn rõ mặt anh ta, nhưng dáng vẻ chết chóc kia khiến tôi có cảm giác được có thứ gì đó đang đè nặng lên ngực mình, đau đến tận trong tim phổi.

Đáng sợ, rất đáng sợ. Đột nhiên tôi muốn khóc. Nếu tôi khóc, Dĩnh Ngôn hay ba có phát hiện ra tôi đang ở đây và đến cứu tôi không? Lúc này tôi mới nhận thấy hóa ra tôi dựa dẫm vào họ biết bao.

Ấy vậy mà lạ thay, trái ngược với sự hoảng loạn của tôi, cái cơ thể nhỏ bé này vẫn lạnh lùng bàng quang như thể đang chứng kiến câu chuyện của người khác. Tôi giương mắt lên nhìn người đàn ông, thẫn thờ nói:

“Tại sao lại là tôi?”

Hắn ta bất chợt cười lớn, giọng điệu đó khiến tôi có chút cảm giác quen thuộc, song lại không rõ là đã từng nghe qua ở đâu.

“Muốn biết sao?” – Dưới ánh mặt trời chói lọi, cái bóng của hắn ta phủ lên người tôi, giọng nói trầm trầm mang chút sắc màu tà mị. Ngón tay hắn khẽ vuốt lên mặt tôi, chút lý trí cuối cùng cũng rơi vỡ.

Giờ thì tôi biết, tôi không nên chọc vào người đàn ông này, giọng nói của hắn, tà khí của hắn, gần như bức trái tim tôi phát điên. Tôi muốn lùi lại, nhưng sau lưng chỉ có vách tường thép nóng hổi. Hắn nhìn thấy, cười nhạt: “Giết một cô bé xinh đẹp thế này quả thật có chút đáng tiếc. Có điều, cô cũng không thể trách tôi, bé con ạ. Có trách thì trách cô là con của lão già đó.”

Trước áp lực của hắn, quả tim tôi đập càng lúc càng nhanh. Vận dụng chút sức lực cuối cùng, tôi định vùng dậy, bám víu hy vọng thoát ra khỏi không gian đáng sợ này, nhưng đó cũng là lúc cả thế giới quanh tôi tối sầm lại.

“Dĩnh Ngôn. Cứu…”

Tôi bật dậy, mồ hôi ứa ra ướt cả gương mặt. Mất vài phút để định thần mới nhận ra mình vẫn đang nằm trong phòng, chiếc màn treo trước ban công khẽ lay động, mở ra tấm lưới bàng bạc treo trên biển. Bên cạnh tôi, Dĩnh Ngôn nằm nửa người trên giường, mặt áp vào tấm ga trải, dường như rất mệt mỏi.

Tôi thở phào.

Chỉ là một giấc mơ thôi, chỉ là một giấc mơ.

Tôi cố gắng trấn an mình, nhưng trái tim vẫn không sao bình tĩnh được, quả tim lại đập như trống giã. Thật ra tôi muốn khóc, cảnh tượng ấy cho dù cả trong mơ cũng thật đáng sợ.

Cánh tay tôi nắm chặt, run run. Tôi biết mình cần một nơi để phát tiết, nếu không thật sự không ổn.

Đúng lúc ấy, cánh cửa hé nhẹ. Khải Nam khẽ nhìn vào, trong đôi mắt anh ngập tràn nỗi bất an. Không hiểu sao tôi thở phào, vội vã nhảy xuống giường, ngay cả dép lê cũng không kịp mang mà lại chạy vội đến ôm chầm lấy anh.

Khải Nam khẽ động, nhưng khi cảm thấy đôi vai tôi run lên không ngừng, lại nhìn đến Dĩnh Ngôn đang ngủ say, anh như chợt hiểu, dang tay ôm chặt lấy tôi.

Màn đêm vẫn yên tĩnh, gió biển nhàn nhạt lượn lờ, chúng tôi ôm chặt lấy nhau, hơi ấm của anh sưởi ấm cho trái tim tôi và ngược lại. Dần dần, tôi cảm thấy mình đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn không buông anh ra.

Tôi biết, tôi luyến tiếc vòng tay này, hơi ấm này. Sự ấm áp mà trừ Dĩnh Ngôn ra, chỉ có anh mới có thể mang đến cho tôi.

Dường như rất lâu sau, khi tôi gần như sắp gục đi trong lồng ngực anh, đột nhiên lại cảm thấy tóc mai ngưa ngứa. Biết không thể vờ chết đứng được nữa, tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Hóa ra anh đang vuốt tóc tôi. Những ngón tay thon dài quấn lấy từng lọn tóc, đôi mắt lại ôn hòa mà ấm áp, trong lúc tôi như tê dại đi thì anh cốc nhẹ vào đầu tôi, thật sự là đau đến quên cả khóc.

“Ngốc, mơ thấy ác mộng à?”

Tôi gật gật. Chỉ có Khải Nam và Dĩnh Ngôn biết tôi mỗi đêm đều nằm mơ thấy ác mộng. Thông thường họ đều tranh thủ thời gian ghé qua xem tôi có bị thức giấc không, có lúc Khải Nam lại bắt tôi uống cho hết chén canh hạt sen. Thật ra tôi chưa bao giờ kể cho họ nghe những gì mình đã trải qua trong mộng. Tôi có một cảm giác, cô gái bị nhốt ấy chính là tôi. Nhưng điều này nói ra cũng không mấy quan trọng, chỉ là một giấc mộng không đầu không đuôi thôi mà. Qua hôm nay tôi sẽ lại quên hết thôi.

Khải Nam liếc qua Dĩnh Ngôn vẫn còn ngủ say, mỉm cười kéo tay tôi ra hành lang. Ra anh đem canh đến cho tôi nhưng lại sợ Dĩnh Ngôn thức giấc. Khải Nam vẫn luôn tinh tế như vậy nha. Lúc tôi cúi xuống, liếng thoắt cho muỗng canh vào mồm, anh chỉ im lặng nhìn, nhìn đến nỗi tôi có cảm giác như bản thân mình đã biến thành trong suốt rồi ấy.

“Chuyện hôm nay ở thương xá…” – Anh rốt cục cũng mở miệng – “Kẹo Chanh, sao em không nói cho anh biết em mắc chứng sợ hộp kín?”

Giọng điệu không còn ôn hòa như ban nãy nữa. Tôi biết anh giận, nhưng lại không biết giải thích thế nào. Nhất thời chính tôi cũng quên béng mà, sao có thể nói với anh được? Thông thường vào những lúc Khải Nam có vẻ giận, tôi chỉ cần mở to mắt, nũng nịu như muốn khóc là anh sẽ lập tức mềm lòng mà tha cho tôi. Nghĩ thế tôi liếm mép, nhưng chưa kịp mở miệng, Khải Nam đã cau mày tiếp:

“Sau này mỗi tuần đều phải đến khu thương xá, không chỉ vậy còn phải đi bằng thang máy.”

Mắt tôi bắt đầu đỏ hoe. Không phải nha, Khải Nam chưa từng dùng giọng điệu này nói với tôi, hơn nữa lại không hề để ý đến tâm tình tôi tí nào. Lần này không phải là giả vờ, nước mắt tôi tự dưng rơi xuống thật.

Tôi khóc càng lúc càng lớn. Oa oa, người ta sống đến từng này tuổi chưa từng bị bắt nạt như vậy. Được rồi, anh thật giỏi nha Khải Nam, lần này tôi xem anh làm sao giải quyết đây.

Đúng như tôi nghĩ, tiếng khóc vừa đủ để đánh động cả nhà. Dĩnh Ngôn lao vội ra khỏi phòng, dáo dác nhìn tôi. Thế là tôi ôm chầm lấy chị ấy, không ngừng mách lẻo là Khải Nam ăn hiếp tôi. Dĩnh Ngôn nghiến răng nghiến lợi quát vài câu gì đó, rồi lại lời qua tiếng lại với Khải Nam, tôi nghe không rõ lắm. Hy Văn, Chí Bân, Thiên Luân cũng đã dậy cả, vội kéo đến xem thế nào. Vừa nhìn thấy Hy Văn, tôi hơi chột dạ, nhanh chóng nấp sau Dĩnh Ngôn, nhưng rồi lại nhớ đến cảnh tượng anh và Dĩnh Ngôn ở bên nhau, cánh tay tôi bất giác chùng xuống.

Thôi được, tôi thừa nhận mình có chút ích kỷ. Tôi ghen tị với Dĩnh Ngôn.

Dù sao thì tôi cũng khá thích Hy Văn đấy.

“Chuyện gì chưa sáng mà đã ồn vậy?”

Chí Bân vừa nói vừa lấy tay che cái mỏ ngái ngủ. Hi hi, may mà hôm nay cậu ấy không bị mộng du nha. Mấy hôm bị mộng du cậu ấy hay lén qua chỗ tôi ăn chùa canh hạt sen của Khải Nam lắm.

“Hỏi bạn tốt của cậu kìa.” –Dĩnh Ngôn gắt gỏng nói –“Cậu ta ăn hiếp Dĩnh Hân nhà chúng ta.”

“Cha cha, thiệt là chuyện kinh thiên động địa lúc nửa đêm nha, Khải Nam lại có gan đó sao?” –Chí Bân nói, không che giấu ý cười –“Không phải là ngược lại chứ?”

Tôi quẳng sang cậu ta một cái nhìn khinh bỉ. Được rồi, nói nào ngay bình thường tôi hay nhõng nhẽo bắt nạt Khải Nam thật, nhưng lần này rõ ràng là anh ấy gây sự với tôi mà. Tôi là trăm phần trăm vô tội luôn đó.

Khải Nam không nói không rằng bước đến chỗ tôi. Dĩnh Ngôn lại đứng trước mặt y như đang chơi trò diều hâu đấu gà mẹ vậy. Chà chà, lúc nhỏ tôi thích trò này lắm nè.

Mà chờ đã, lúc nhỏ của tôi? Là bao lâu rồi? Bây giờ tôi vẫn còn nhỏ lắm nha.

“Kẹo Chanh!” –Khải Nam trầm giọng nói –“Trước giờ có bao giờ anh làm chuyện gì bất lợi cho em không?”

Tôi mím môi, bất giác lắc đầu. Tôi biết anh thương tôi còn không hết, sao lại gây bất lợi cho tôi?

“Vậy Kẹo Chanh có nên nghe lời anh không?”

Khải Nam lại nhẹ nhàng nhìn tôi, ánh nhìn của anh nhẹ nhàng, trong suốt. Tôi ngây người trong chốc lát mới chợt tỉnh. Mèn ơi, sao tôi lại không có tiền đồ như vậy chứ, người ta mới ngon ngọt có mấy tiếng mà đã xuội lơ rồi. Tôi đúng là rất háo sắc mà.

“Kẹo Chanh!”

Khải Nam kiên nhẫn lặp lại. Lần này, tôi ráng không nhìn vào mắt anh, nhưng rốt cuộc cũng rơi tuột vào tròng. Tôi tin là anh thương tôi rồi đó nha.

Thế nên, tôi gật đầu.

Khải Nam như trút được gánh nặng, anh nắm lấy tay tôi, kéo tôi ra khỏi sự bảo hộ của Dĩnh Ngôn, nhẹ giọng tuyên bố với mọi người.

“Tôi có quen một người bạn là bác sỹ tâm lý. Tôi sẽ gọi cho cô ấy đến chữa bệnh cho Kẹo Chanh.” –Anh tinh tế nhìn tôi, hạ giọng –“Chứng sợ hộp kín nhìn thì không có gì đáng lo ngại, nhưng về lâu dài có thể sinh ra nhiều tác hại nguy hiểm.”

Tôi đưa mắt cầu cứu Dĩnh Ngôn, Dĩnh Ngôn đã định phản đối nhưng vừa nhìn thấy Hy Văn đồng tình thì đến chị cũng im lặng. Thế đấy. Huhu, tôi tin lầm Dĩnh Ngôn rồi. Nghe lời bạn trai đến bán cả em gái mà.

—oo0oo—

Hôm sau tâm trạng tôi có hơi buồn bực. Lúc này trời vừa vào hè, thời tiết khá tốt lại gặp lúc Dĩnh Ngôn được nghỉ, cả nhà bèn kéo nhau ra bãi biển chơi bóng chuyền.

Nói là cả bọn, song thực tế chỉ có năm tên con trai chơi, chia đội thế nào cũng không ổn nên Chí Bân cứ nài nỉ tôi ra với bọn họ, nào là chỉ cần đứng một chỗ không cần làm gì hết. Xin lỗi, tôi mà thèm ấy à?

Tôi dậm dậm chân, đón nhận cây kem Dĩnh Ngôn đưa, bễu môi phụng phịu với chị ấy rồi mới chịu ăn.

Thật ra tôi cũng chưa chịu tha thứ cho chị ấy đâu nha. Trọng sắc khinh tình thân là chuyện khó chấp nhận lắm à.

Phía xa xa Thiên Luân vừa đập được một cú đập đất ăn trọn điểm. Anh đập tay ăn mừng với Khải Nam, thoáng chốc lại bắt gặp tôi đang nhìn, ánh mắt có hơi chùn lại. Tôi mỉm cười, giơ ngón tay cái về phía anh ấy.

Hừ. Dù thế nào tôi cũng biết chọn cho mình một con đường lui mà. Vừa gây sự với Dĩnh Ngôn và Khải Nam xong, không có hai người này bênh vực, càng không thể trông chờ Hy Văn, nhất thiết là phải dựa vào Thiên Luân rồi. Thấy tôi cười, Thiên Luân như ngây đi vài giây, sau đó lại càng có vẻ hăng hái hơn. Nhưng tôi không kịp chứng kiến màn thể hiện tiếp theo của anh ấy, bởi Dĩnh Ngôn đã nhích người qua phía tôi, giọng chị thì thầm:

“Hân, nói chuyện chút được không?”

Tôi nâng ánh mắt nhìn chị ấy, nhớ tới chuyện tối qua thì định nói không, nhưng rốt cuộc cũng gật đầu. Haizz. Chỉ trách sao tôi lại mềm lòng đến vậy.

Dĩnh Ngôn đặt tay lên tay tôi, giọng điệu thân thiết làm tôi có chút bất ngờ. Hình như chưa bao giờ Dĩnh Ngôn trưng ra bộ mặt này trước đây thì phải.

“Hân, nói thật chị nghe, em thích Hy Văn lắm có phải không?”

Tôi mở to mắt, hơi ngạc nhiên khi Dĩnh Ngôn lại nhắc đến chuyện này, vô ý lại trông thấy Hy Văn đang đập bóng phía xa. Không nghĩ ngợi nhiều, đầu tôi vô ý lại gật gật.

Dĩnh Ngôn nhướng mày, cảm xúc lẫn lộn. Tôi không kịp đợi chị nói tiếp thì đã cười hi hi ha ha, vẻ ngây ngô đáp lời.

“Hy Văn hay dẫn em đi ngắm mây, lại hay cho em kẹo. Dĩnh Hân thích lắm.”

Không ngờ tôi sẽ nói vậy, Dĩnh Ngôn lại đờ người ra. Mất lúc lâu, rốt cục chị ấy cũng nói: “Em thích Hy Văn chỉ vì anh ấy dẫn em đi ngắm mây thôi sao?”

Tôi cực kỳ ngoan ngoãn gật đầu.

“Vậy, nếu Thiên Luân cũng dẫn em đi ngắm mây, em cũng thích cậu ấy sao?”

Tôi ra vẻ nghĩ ngợi: “Không. Em thích Luân vì anh ấy nắm tay em. Tay của anh ấy rất ấm.”

“…”

Không cần nói cũng biết, câu trả lời này làm Dĩnh Ngôn suýt té ngửa. Mà tôi cũng chẳng đợi chị ấy hoàn hồn, đã nhanh chóng tiếp lời:

“Em còn thích Bân vì Bân thường ngủ chung với em, thích Nam vì anh ấy thường ôm em vào lòng nữa. Có điều em không thích Phi nha, anh ấy thường cau có bắt nạt em, thấy ghét lắm.”

Sắc mặt Dĩnh Ngôn chuyển từ trắng bệch sang tím ngắt. Kết thúc buổi nói chuyện bèn lếch đếch đi về phòng, mặc kệ Hy Văn gọi thế nào cũng không thèm trả lời nữa.

Thật sự tôi rất không hiểu tại sao thái độ của Dĩnh Ngôn lại kỳ lạ như vậy. Thế nên tối đó, khi ngồi chồm hổm phía sau lưng Khải Nam xem anh xào đồ ăn, tôi không kìm lòng được mà kể việc này ra. Nam nghe xong chỉ thiếu điều ôm bụng lăn ra cười.

“Có gì đáng cười chứ?” –Tôi cắn môi nói, gì chứ anh cho rằng tôi không biết xấu hổ sao?

Mãi một lúc Nam mới nín cười. Anh mím môi, lại lấy tay xoa đầu tôi: “Bé con của anh, em chẳng biết gì cả, ‘thích’ mà Dĩnh Ngôn nói không phải là như vậy đâu?”

Tôi nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Không lẽ phải giống như Bân nói sao?”

“Bân nói gì với em?” –Nam có vẻ thích thú.

“Cậu ấy nói muốn biết có phải thật là thích hay không, phải hôn mới biết được.” – Tôi nghĩ nghĩ, lại thêm vào –“Nhưng như thế bẩn lắm.”

Nụ cười trên môi Nam tắt hẳn. Đột nhiên anh lại có vẻ nghiêm túc đến mức tôi cảm thấy không quen. Anh với tay tắt lửa trên bếp, đoạn nhìn tôi đầy mờ ám: “Đó là vì em hôn không đúng cách thôi. Hôn đúng cách sẽ không bẩn.”

“Anh nói thật không đấy?” -Tôi cau mày, anh nghĩ trẻ con dễ lừa lắm chắc.

“Thật, không tin để anh thử cho em xem. Trước tiên em hôn anh thử, anh sẽ chỉ cho em biết em sai chỗ nào.”

Tôi cố quan sát một lúc, nhưng gương mặt Nam không có vẻ gì là đang đùa. Mọi khi anh ấy cũng ít khi nghiêm túc như thế thật, thế nên tôi cũng có đôi chút tin tưởng.

Chỉ thử thôi mà. Cũng có mất gì đâu nhỉ.

Nghĩ thế, tôi bước đến gần anh một chút. Như hiểu được vấn đề của tôi, anh cúi người xuống, ánh mắt nhìn tôi chờ đợi.

Tôi hôn nhẹ lên trán anh.

“Chỉ thế thôi à?” –Vẻ mặt anh phút chốc trở nên đen thui.

“Chứ anh muốn thế nào nữa?”

“Bé con à, hôn ở trán thì không thể nào biết là có thích hay không đâu.” – Anh cười cười đầy khó hiểu –“Cứ để anh chịu thiệt dạy em một lần vậy.”

Khải Nam vừa nói vừa tiến tới, dồn tôi vào trong góc. Tôi cũng chẳng biết sao sắc mặt anh lúc này lại có vẻ gian tà đến lạ, khiến tôi sợ hãi cứ lùi về phía sau, cho đến lúc đụng phải tường thì hai tay cũng bị anh nắm lấy, dán chặt vào tường.

“Em nghĩ… hay là để khi khác thử lại cũng được.” –Tôi lắp bắp lên tiếng. Chẳng hiểu sao Khải Nam thế này lại khiến tôi rất lạ lẫm.

“Không được, học phải học liền đi, nếu không sẽ quên mất.” –Nam nói, khoảng cách của tôi và anh rất gần, gần đến mức hơi thở anh cứ phả vào má tôi, ngứa muốn chết đi được. Tôi cố động đậy nhưng chẳng thể di dời nổi cánh tay, nào ngờ đúng lúc đó, Nam đột nhiên áp sát, anh ngậm lấy môi dưới của tôi.

Đồ lừa đảo, đúng thật là lừa đảo mà. Tôi quả thật muốn la lên hơn bao giờ hết. Khải Nam nói hôn sẽ không bẩn, thế mà giờ còn ngậm lấy môi tôi.

Bẩn chết đi được.

Suy nghĩ đầu tiên của tôi là, nếu thoát khỏi anh tôi phải đi súc miệng ngay lập tức.

Ấy thế mà, lúc đó tôi vẫn còn chưa đoán được những hành động sau đó của anh. Mãi sau này về phòng ngồi ngẫm nghĩ, tôi mới chợt nhận ra Khải Nam mới là tên biến thái nhất trong số tất cả tên biến thái.

Suốt nửa giờ đồng hồ, anh ta giam tôi trong nhà bếp, báo hại hai tay tôi bị siết chặt đến đau nhức, môi thì sưng phồng lên như quả nho. Đó là chưa kể đến đầu lưỡi đau rất như mới ăn xong vài cái cùi thơm ấy.

Nhưng bấy nhiêu không quan trọng, quan trọng là tôi phát hiện ra một sự thật phũ phàng: Khải Nam lừa gạt tôi.

Hôn đúng là hành động bẩn nhất trên đời.

About Y.A.O

Thích được gọi là tác giả. Mới viết được 1 vài tác phẩm tầm phào, nhưng hi vọng tương lai sẽ khá hơn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: