RSS Feed

Tầng phía dưới bầu trời – Chương 29

CHƯƠNG 29:                                              

THA THỨ

tang-phia-duoi-bau-troi-362748

DĨNH HÂN

Có một số thứ, cả đời này chỉ cần sai một lần là đủ rồi

Cảnh vệ gọi cho tôi, báo có người tên Chí Bân muốn xông vào nhà. Lúc tôi thư thái khoác áo choàng ra mở cửa, Chí Bân đứng sững bên ngoài một chút, ánh mắt cậu ta dừng lại trước vết máu còn đọng lại trên cổ tôi, cố nén giọng nói:

“Hy Văn đâu?”

Tôi không đáp lời, ánh mắt cũng chẳng thèm nhìn cậu ta. Như thể đoán được có chuyện không hay, Chí Bân lao thẳng qua tôi. Cậu ta mở cửa từng phòng từng phòng một, cho đến khi thét lên.

“Hy Văn. Trời ơi… cậu…”

Tôi tựa người, dần dần ngồi xuống sô pha. Cảnh tượng đấm máu ban nãy cứ quanh quẩn trong đầu khiến tôi có chút lảo đảo. Tay tôi run run, cố sức giữ bình tĩnh, song lại không cách nào làm được.

Lần đầu tiên tôi cầm dao giết người, lại là giết người tôi yêu nhất.

Ít phút sau đó, Chí Bân cõng Hy Văn lao ra ngoài. Tôi mang máng nhận thấy trên cổ Hy Văn là một mảnh vải trắng cầm máu, có lẽ Chí Bân đã xé được ở đâu đó.

Vài cảnh vệ đến hỏi tình hình đều bị tôi đuổi ra ngoài. Căn phòng lúc này vẫn thấm một màu đỏ loang lổ, tôi hít một hơi mạnh, cũng chẳng buồn thu dọn đi tàn cuộc đáng buồn này.

Nhẹ mỉm cười. Nếu Chí Bân đến chậm một chút, tôi nghĩ, có lẽ mong ước của tôi đã trở thành sự thật.

Tôi cứ ngồi đó cạnh mép giường, trong đầu bắt đầu suy nghĩ đến từng bước chạy của Chí Bân. Cậu ta đã đến đâu rồi nhì? Là ngã ba bên kia đường? Hay đã được một nửa chặng đến bệnh viện. Con đường đó mọi khi đông đúc là vậy, nếu chẳng may kẹt xe, liệu có cứu được Hy Văn hay không?

Những dòng hồi ức và hiện tại đan xen khiến tôi muốn phát điên. Lại nhớ đến một bài hát nào đó mỗi ngày thường phát trên Radio.

Có lẽ ngọt ngào sau cùng lại là sự trả thù

Nhớ lại những vui vẻ trước đây, đều là tội lỗi

Làm tổn thương em, không lẽ anh không bị tổn thương?

Cho đến giờ phút này, chúng ta không yêu nhau nữa có được không?

Nhân lúc vẫn còn chưa hận nhau đến mức sâu đậm

Đừng để đến khi hồi ức sụp đổ, thứ gì cũng không thể giữ lại được.

Vì vậy, chúng ta không yêu nhau nữa có được không?

Hy Văn, anh biết không? Vào khoảnh khắc tự tay em đâm con dao xuống người anh, em mới hiểu được, thì ra dù có đau khổ, tuyệt vọng đến như thế, em vẫn không có cách nào không yêu anh nữa.

Không biết đã bao lâu, Chí Bân xông qua đội cảnh vệ đến đứng trước mặt tôi. Tôi cũng chẳng bận tâm đến vẻ hùng hổ của cậu ấy, chỉ khẽ vẫy mọi người ra ngoài. Lúc ngẩng mặt lên, tôi cố nén tiếng nuốt khan:

“Thế nào rồi?”

“Nếu nói cậu ấy chết rồi, cậu vui chứ?” –Giọng Chí Bân có vẻ giễu cợt, nhưng ánh mắt cậu ấy lại mang theo sự đau đớn mơ hồ. Tôi vờ như không nhìn thấy, thế là cậu ấy cúi xuống, dùng tay giữ chặt gương mặt tôi, ép tôi nhìn thẳng về phía mình.

“Cậu nói cho mình biết đi Hân, cậu yêu cậu ấy đến như vậy, sao lại phải dùng cách này để kết thúc?”

Tôi khẽ hé môi, nhưng lại không biết phải nói gì nữa. Chí Bân hẳn không thể nào biết được, dù là trong cái chết của Thiên Luân hay tình cảnh hiện tại của Dĩnh Ngôn, người tôi cảm thấy hận nhất vốn không phải là Hy Văn, mà tôi hận chính bản thân mình. Có lẽ, chỉ có cách này mới có thể hóa giải tội nghiệt cho chúng tôi.

Thấy tôi không trả lời, Chí Bân mím môi một lúc, sau đó lại nhẹ nhàng thở ra.

Tôi biết, bao nhiêu năm ở bên cạnh tôi và Hy Văn, cậu ấy chỉ cần liếc nhìn là biết đã có việc gì xảy ra, mà bản thân tôi cũng không muốn giấu cậu ấy. Trước khi gặp Thiên Luân, có lẽ người tôi cảm thấy có lỗi nhiều nhất chính là Chí Bân.

Năm năm trước, cái Chí Bân có lỗi với tôi chỉ là một lời nói dối vô thưởng vô phạt. Bởi từ khi gặp mặt, tôi đã biết cậu ấy không phải Lạc Bân, nhưng thứ tôi dối cậu ấy lại là một món nợ tình cảm không bao giờ có thể trả hết.

Giống như năm đó, tôi bị bịt kín mắt mà giam trong lồng. Lúc nhận ra người đối diện mình là cậu ấy, tôi đã khóc lóc nói:

“Bân, mình yêu cậu, cậu thả mình đi có được không?”

Con người khi đối diện với cái chết thường rất hèn nhát, cho dù dùng cách ti bỉ nhất, lợi dụng những người xung quanh mình cũng muốn tìm thấy con đường thoát thân. Chí Bân không cứng rắn như Hy Văn, huống chi tôi hiểu cậu ấy. Ngay từ nhỏ cậu ấy đã mang tâm lý bị tổn thương, một con người như thế coi trọng tình cảm biết nhường nào?

Thế nên tôi đã hoàn toàn lợi dụng tình yêu của cậu ấy.

Đôi khi nghĩ đến việc này, tôi vẫn cảm thấy bản thân mình rất bỉ ổi, bởi tôi không chỉ tưới máu lên trái tim cậu ấy, mà còn khiến cậu ấy ôm nỗi đau tự trách bao nhiêu năm trời. Chẳng qua là, lúc đó tôi lại không nghĩ nhiều đến như vậy.

Khi cả hai bị bắt trở lại, tôi điên cuồng vùng vẫy. Nỗi ám ảnh bị nhốt trở lại chiếc lồng đó khiến tôi điên tiết, không ngừng gào lên những lời oán trách, cũng chẳng thèm quan tâm đến vẻ đau khổ của cậu ấy. Tôi biết bao nhiêu năm nay Chí Bân đã ôm nỗi đau đó mà sống, trong khi tôi bị mất trí, rất vui vẻ mà quên đi quãng thời gian đó.

Đáng buồn thay. Sau này nhìn lại tôi mới hiểu ra, trong vụ bắt cóc năm đó từ kẻ chủ mưu Hy Văn, đồng phạm Chí Bân, hay những người thân như ba tôi và Dĩnh Ngôn đều sống trong nỗi dằn vặt, chỉ có bản thân tôi lại sống rất tốt. Đây là tôi nợ bọn họ, cả đời cũng không thể trả được.

Tưởng như rất lâu khi thời gian trôi qua, tôi và Chí Bân đều chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình, đến khi cậu ấy đột nhiên cười nhẹ, lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng.

“Hy Văn đã được truyền máu, bác sỹ nói may mà vết thương sâu nhưng lại không trúng bộ phận nguy hiểm. Điều trị một thời gian là có thể trở lại bình thường.”

Đợi một lúc mà thấy tôi vẫn ngồi đờ đẫn không có phản ứng, Chí Bân mới lẳng lặng tiếp:

“Có một chuyện Hy Văn vốn không muốn mình tiết lộ cho cậu biết, nhưng chuyện đến nước này mình cũng không thể giữ im lặng mãi được.” –Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, hạ giọng –“Kẹo Chanh, trong một lần tập huấn trước đây, Hy Văn bị trúng đạn ở đầu, viên đạn đến bây giờ vẫn còn trong đầu cậu ấy, thậm chí có thể chết bất cứ lúc nào. Các cậu chẳng còn bao nhiêu thời gian, sao lại cứ phải hành hạ nhau như vậy?”

Đến lúc này tôi mới ngơ ngẩn hiểu cậu ấy đang nói gì. Chí Bân cũng chẳng để tôi khó hiểu lâu, vội kể cho tôi biết toàn bộ câu chuyện sau khi tôi rời khỏi cô nhi viện, những đứa trẻ trong đó đã lần lượt chết thế nào? Tại sao Hy Văn, Khả Vi lại trở thành những con người như vậy, thậm chí là quãng đời sau này của bọn họ.

“Trước đây, quả thật bọn mình có lỗi với cậu. Nhưng Kẹo Chanh à, ai cũng có một lần lầm lỗi, chẳng lẽ cậu mãi mãi không tha thứ cho cậu ấy sao? Cậu không biết lúc nghe mình nói cậu chết rồi, cậu ấy hóa điên đến mức nào đâu. Thậm chí bỏ qua lời cảnh cáo của ông Lạc Quân mà giết Khả Vi, sau đó lại bỏ bê việc điều hành công ty, suốt ngày lang thang trong quán bar. Lúc biết tin cậu còn sống, cậu ấy vui như người chết sống lại vậy, vội vàng lao đến hỏi mình có thật không, rồi kéo mình chạy đến trước khách sạn cậu ở, đứng đứng dưới đó mà chờ nhưng lại không dám lên gặp cậu. Biết cậu ấy sợ gì không? Sợ nhìn thấy vẻ mặt chán ghét của cậu, sợ nhìn thấy không quan tâm cậu ấy nữa. Cậu nghĩ Hy Văn nhẫn tâm lắm sao? Kiên cường lắm sao? Mình chưa từng thấy ai ngốc như cậu ấy, biết cậu là một hố lửa mà vẫn cam tâm tình nguyện nhảy vào.”

Trong suốt thời gian Chí Bân nói, tôi vẫn giữ im lặng, không phải vì thật sự muốn dửng dưng, chẳng qua là không biết phải nói gì mà thôi.

Trong đầu Hy Văn có một viên đạn, tình tiết tưởng như chỉ có trong phim thế này mà lại là thật sao?

“Cậu trở về, ông Lạc Quân ra lệnh dùng cách gì cũng phải thủ tiêu cậu trước. Nhưng Hy Văn không nghe theo, cậu ấy tình nguyện đứng ra bảo vệ cậu, che chở cậu từ xa. Đến mức suýt bỏ mạng trong một trận đấu súng. Lần đó cậu gặp cậu ta trong siêu thị có phải ngạc nhiên lắm không? Cậu ta bị gãy tay, sau lưng cắm 4 viên đạn chỉ vì muốn bảo vệ cậu. Nếu không có cậu ấy, cậu nghĩ tự mình có thể dễ dàng lấy lại quyền kiểm soát Star Sky vậy sao? Cái chết của Thiên Luân không liên quan đến cậu ấy, việc ba cậu chết càng không? Với một người yêu cậu như vậy, cậu vẫn không thể tha thứ cho cậu ấy sao?”

“Kẹo Chanh, cậu tin cũng được, không tin cũng được, lời mình nói hoàn toàn là sự thật. Năm đó Hy Văn bắt trói cậu lại, cậu ta hận nhà họ Dương như vậy, thậm chí còn muốn biến người bị bắt cóc thành loại gái điếm rẻ tiền. Nhưng đến khi nhìn thấy cậu, cậu ấy lại không nỡ. Trói cậu lại, bịt mắt cậu, chỉ để không muốn cậu nhận ra người đêm đêm vẫn nằm cạnh cậu là cậu ấy thôi. Thậm chí dù là bản thân mình, một sợi tóc của cậu mình vẫn chưa chạm tới được.”

“Bác sỹ nói vết thương lần này chấn động rất lớn, chỉ sợ là ảnh hưởng đến viên đạn trong não. Bây giờ vẫn còn đang chờ kết quả xét nghiệm. Hai người đều là bạn của mình, vì vậy mình không mong cả hai xảy ra chuyện gì. Vậy nên mình mong đây cũng là lần cuối cùng. Sau này, mình cam đoan cậu ấy sẽ không đến quấy rầy cậu nữa. Cậu cũng tha thứ cho cậu ấy được không?”

Không biết Chí Bân đã bỏ đi bao lâu, tôi vẫn ngồi bó gối trên chiếc nệm dầy, mùi máu nồng nặc, trong đầu lại ong ong những lời cuối cùng cậu ấy nói.

Đến lúc đó tôi mới phát hiện ra, tôi trăm mưu ngàn kế muốn Hy Văn chết đến như vậy, nhưng khi nghe tin anh ấy sắp chết, hơn nữa còn là chết dần chết mòn, sống trong nỗi dằn vặt không biết ngày kết thúc là ngày nào, tôi lại rất đau lòng.

Mất nửa ngày tôi mới phục hồi bình tĩnh, hít sâu, thay trang phục, dẫn theo vài cảnh vệ đến bệnh viện mà Chí Bân nói. Hiển nhiên, sau khi suy nghĩ chu đáo mọi việc, tôi cảm thấy đây cũng không hẳn là sự thật. Toàn bộ việc này là do Chí Bân nói với tôi, mà Chí Bân lại là người của Hy Văn. Nếu họ liên kết nhau lừa gạt tôi một lần nữa cũng chẳng có gì đáng ngờ. Thế nên, tôi gọi cho một tập đoàn thám tử có danh tiếng, nhờ họ tra mọi thứ đâu vào đó.

Nhưng cho dù biết đây rất có thể là một cái bẫy, tôi vẫn không thể không nhảy vào.

Ai bảo, tôi lại yêu người đó đến như vậy.

Đến bệnh viện, tôi đứng hồi lâu trước cửa mà không dám vào, chỉ có thể từ xa xa nhìn về phía phòng anh. Chí Bân rất cẩn thận, còn cho vài người canh giữ bên ngoài, không biết có phải là đề phòng người của Lạc Quân không.

Tôi cứ đứng đó, hít sâu mấy lần mà không có dũng khí để vào. Cho đến khi cảm thấy quá sức chịu đựng, tôi quay người, lôi ra vài viên thuốc uống trấn tĩnh, vội ngồi xuống cố gắng điều hòa lại nhịp thở.

Có tiếng bước chân đến gần, tôi và hai người vệ sỹ vẫn đứng nép trong góc khuất, người bên đó có lẽ cũng không nhận ra sự xuất hiện của bọn tôi.

“Bác sỹ, tình hình cậu ấy thế nào?” –Tim tôi giật thót lại, là giọng của Chí Bân.

“Không ổn lắm.” –Một giọng khác trầm ổn vang lên –“Tình trạng căng thẳng đã khiến vài mạch máu não động, viên đạn chằng lên nó. Tôi nghĩ tiếp tục thế nào sẽ dẫn đến xuất huyết não. Anh và người nhà nên lo liệu, mau chóng cho anh ấy làm phẫu thuật, nếu không sợ là không kịp.”

“Chết tiệt, viên đạn nằm đó bao nhiêu năm không có chuyện gì, sao lại như vậy chứ?” -Chí Bân không tránh được thốt lên vài tiếng chửi thề, điều này thật sự trái ngược với hình ảnh thường ngày của cậu ấy –“Bác sỹ, vậy nếu phẫu thuật thì cơ hội thành công là bao nhiêu?”

“Thú thật, người nhà cũng đừng nên kỳ vọng nhiều quá. Thực tế chúng tôi chưa từng tiếp nhận ca mổ như thế này, cho dù là các bệnh viện lớn trên thế giới, tỷ lệ sống sót cũng không thể hơn 10%.”

“Vậy còn không phẫu thuật?”

“Mạch máu trên não luôn chuyển động không ngừng, khả năng sẽ càng xảy ra va chạm mạnh hơn. Cậu ấy có thể ra đi bất cứ lúc nào.”

Không có tiếng Chí Bân trả lời, chỉ có âm thanh bước chân vang vọng ngày càng xa. Bên trong góc tường, tôi bịt môi lại cố nén tiếng nấc. Rõ ràng đây là một tin ‘tốt’, sao tim tôi lại đau thế này?

Những ngày sau đó, sức khỏe Hy Văn dần dần khá hơn. Thám tử báo lại cho tôi biết viên đạn trong đầu Hy Văn là thật, thậm chí Chí Bân còn đang ráo riết tìm cách liên lạc với bác sỹ ở Mỹ để đưa anh sang đó điều trị. Về chuyện của hai người họ và Lạc Quân cũng có tin tức. Họ thật sự đã trở mặt.

Tôi vẫn không đến gặp Hy Văn, phần vì có lẽ chưa biết phải đối mặt với anh ấy như thế nào. Bảo tôi xem như không có gì xảy ra, coi anh ấy như người xa lạ thì tôi quả thật không làm được. Còn nếu nói muốn bỏ qua tất cả, có thể bắt đầu lại từ đầu thì trong tim lại có vướng mắt.

Ngày qua ngày, sự giằng co giữa nỗi nhớ dai dẳng trong tâm hồn và lý trí kiên định dần cũng có kẻ thắng thế. Hôm ấy, tôi dẫn theo vài cảnh vệ đến phòng bệnh của anh, chỉ đứng trước cửa nhìn đăm đăm vào con số vô hồn trên bảng kia, tâm phiền ý loạn.

Nếu không tha thứ thì sẽ không đến, nhưng đến rồi thì biết phải nói gì đây?

Bỗng nhiên tôi nhớ đến một buổi chiều mùa đông cách đây mấy năm, anh cũng bị người ta đưa vào phòng y tế ở trường như thế này. Khi đó mối quan hệ của chúng tôi vẫn chưa rõ ràng. Tôi cứ đứng lóng ngóng trước cửa để quan sát anh, sau cùng lại ngủ quên trên ghế chờ mất.

Chỉ mấy năm thôi, giờ nghĩ lại tưởng như đã qua nửa kiếp người.

Khi đó tôi vẫn còn quá trẻ, cứ nghĩ chỉ cần hai người thật lòng yêu nhau thì có thể vượt qua tất cả. Năm tháng trôi qua, đi qua bao nhiêu sóng gió nhấp nhô mới hiểu được núi cũng có thể mòn, biển còn có thể cạn, huống chi là tình yêu?

Tình yêu là gì chứ? Một đời một kiếp, thiên trường địa cửu chẳng qua cũng chỉ là những lời lừa mình dối người của người xưa. Hiện thực khốc liệt và tàn nhẫn, cho dù đã từng yêu đến chết đi sống lại cũng chẳng cách nào vượt qua được hai chữ vận mệnh.

Tôi thở dài, nghĩ cũng đã thông, đành tự nói với lòng ân đã đền, oán đã trả, thôi thì tháng ngày sau này cứ xem như tùy duyên đi.

Thế nhưng cuộc sống luôn có những phát sinh vào lúc chúng ta không ngờ nhất. Đúng vào lúc tôi quay người, cánh cửa sau lưng cũng vội mở ra. Trong khi não bộ vẫn còn ngơ ngác chưa kịp phản ứng thì cả thân mình tôi đã bị ai đó ôm chặt lấy, xiết mình trong hơi thở ấm áp và mùi hương nam tính quen thuộc.

Ngước nhìn lên là vẻ mặt dường như rất đau đớn nhưng lại đầy phấn khởi của Hy Văn, bên cổ vẫn là những miếng băng chằng chịt.

Tôi bất ngờ đến mức không kịp tháo chạy, chỉ có thể để mặc anh ôm tôi vào lòng. Cái ôm của anh rất chặt, như thể chỉ cần buông tay ra, tôi sẽ thật sự biến mất vậy.

“Hân Hân, thật may quá. Em đến đây có phải là đã tha thứ cho anh rồi không?”

Anh cứ lầm bầm mãi những lời đó, không ngừng vuốt lên vuốt xuống dọc sống lưng tôi. Sóng mũi tôi cay cay, cũng không biết nói gì khác, tôi không nhận ra cánh tay mình đã vòng qua eo anh từ lúc nào.

Tha thứ? Anh làm nhiều việc xấu như vậy mà tôi vẫn còn có thể tha thứ cho anh sao?

Vết đỏ chói mắt trên vai anh đập vào mắt khiến tôi bất giác hoảng loạn. Đây đều là một tay tôi gây ra. Lúc đó tôi có thể nhẫn tâm đâm xuống như vậy, rõ ràng mỗi dao mỗi dao đều muốn dồn anh vào chỗ chết.

Thế mà, anh vẫn không chết, còn ở nơi này hỏi tôi có thể tha thứ cho anh hay không?

Trạng thái Hy Văn rất kích động. Sau cùng bác sỹ và y tá phải kéo nhau đến tiêm cho anh một mũi an thần. Trong suốt quá trình đó anh vẫn nắm chặt tay tôi, ánh mắt lưu luyến ấy khiến tôi không tài nào từ chối được.

Hy Văn, nếu anh thật sự ngốc như vậy, em cũng cam tâm tình nguyện buông xuống mối hận của mình.

Yêu một người, tựa như thiêu thân lao vào lửa. Nhưng thiêu thân sống không phải chỉ là để tìm được đám lửa ấy hay sao? Cho dù chỉ phát sáng một lần duy nhất để rồi vĩnh viễn tan thành khói bụi, vì anh em cũng cam tâm tình nguyện thử.

Chỉ cần là anh không gạt em thêm lần nào nữa.

—oo0oo—

Biết Hy Văn đến sống cùng tôi, việc đầu tiên Khải Nam làm là chạy ngay tới, đòi kéo tôi đi bác sỹ.

Anh nói chắc chắn là tôi bị Hy Văn thôi miên rồi, nếu không sao lại có thể có một quyết định điên rồ như vậy được?

Tôi mỉm cười giải thích tất cả với anh, từ việc Hy Văn bị tôi đâm nhưng không chết, viên đạn trong đầu anh ấy, anh ấy rời khỏi tập đoàn của Lạc Quân, hiện giờ rất dễ gặp nguy hiểm, tôi cần ở bên chăm sóc anh ấy… vâng vâng.

Khải Nam ngồi trên ghế bành, bình tĩnh nghe tôi kể hết.

“Dĩnh Hân à, anh biết em yêu anh ta, nhưng rốt cuộc trong lòng em anh là gì?”

Nhiều năm sau này nhớ lại, ánh mắt ưu thương của anh năm đó vẫn ghim sâu vào lòng tôi. Bên tách trà này, thì ra đã từng có một người con trai luôn quan tâm đến tôi, muốn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất vì tôi như vậy.

Đáng tiếc thay, tôi lại không cách nào yêu anh ấy.

Có người nói, trong đời mỗi người con gái luôn xuất hiện hai người đàn ông, một người cùng họ trải qua những năm tháng tuổi trẻ như hoa như mộng, đến khi tan vỡ, chia ly, bị dằn vặt và tổn thương rồi thì sẽ gặp được người thứ hai. Chỉ có người này mới có thể nắm tay họ đi hết con đường.

Trước đây tôi đã từng nghĩ, Khải Nam chính là người đàn ông thứ hai đó.

Thế nhưng tình yêu chẳng phải là một ván cờ. Cho dù thua nốt quân cuối cùng, cũng chưa hẳn mình không đảo ngược tình thế lại được lần nữa.

Tranh cãi rất lâu mà vẫn không thể lay chuyển được tôi, Khải Nam tức giận đùng đùng ra về. Trước khi đi anh ấy quẳng lại một câu:

“Dĩnh Hân, lần này anh đã cố hết sức để khuyên em, nhưng em vẫn ngoan cố như vậy. Sau này nếu nhận ra tất cả là trò lừa đảo của anh ta, em nhất định sẽ hối hận.”

Tôi nhìn theo bóng lưng anh ầm ĩ đóng cửa, bất giác nở nụ cười.

Khải Nam vốn không hiểu, tôi sẽ không hối hận.

Bởi vì khi đó, tôi nhất định sẽ chết cùng anh ấy.

Vết thương của Hy Văn dần dần khá hơn, nhưng điều đáng ngạc nhiên là khi Chí Bân hối thúc anh làm giấy tờ sang Mỹ điều trị, anh lại từ chối.

Trong lúc Chí Bân ầm ĩ tức giận, anh chỉ mỉm cười nhìn sang phía tôi, tin rằng tôi cũng hiểu.

Anh không muốn chết, nhưng càng không muốn chết trên bàn mổ hơn.

10% sao? Chỉ cần không phải là 100% thì tất cả đều là vô nghĩa. Đây là lần đầu tiên trong đời mình, anh không muốn liều mạng, bởi sợ rằng sẽ mất đi thời gian cuối cùng của mình để được ở bên cạnh tôi.

Chúng tôi dần hình thành cuộc sống gương mẫu của một gia đình nhỏ. Ban ngày tôi đến công ty, Hy Văn ở nhà làm nội trợ. Tôi cắt cử vài viên cảnh vệ theo anh ấy, việc này làm anh cảm thấy rất bực mình.

Anh nói, điều nhục nhã nhất của một cảnh vệ xuất sắc như anh là phải để người khác bảo vệ.

Nhưng nói thì nói vậy, anh cũng không dám làm trái ý tôi.

Hy Văn nấu ăn không bằng một góc của Khải Nam, có bữa anh ấy làm đồ quá mặn, có khi lại mang ra mấy con cá khét lẹt.

Thế nhưng dù là bữa nào, tôi cũng ăn rất vui vẻ.

Chí Bân ban đầu thường cắm trại ở nhà tôi, còn luôn miệng trêu chọc Hy Văn thế mà cũng chịu xắn tay vào bếp. Thế nhưng chỉ được mấy ngày, cậu ta đã tức tốc bỏ trốn, tới giờ cơm thì không bao giờ dám xuất hiện ở nhà.

Chỉ còn một mình, dù Hy Văn có nấu bao nhiêu, tôi cũng ráng ăn hết.

Chẳng trách dạo này anh chê tôi có vẻ béo lên.

Có hôm dọn phòng cho Hy Văn, vô tình lại nhìn thấy trong tủ anh ấy một chiếc đồng hồ đặt trang trọng trong hộp, như thể chưa từng bị sứt mẻ.

Thấy thế, khóe môi tôi đột nhiên lại có ý cười.

Chiếc đồng hồ này là ba tôi tặng khi mang tôi về. Sau này tôi mới biết được, nó là một trong những nhãn hiệu đồng hồ quý giá nhất, trên thế giới này chỉ có vài chiếc. Mà quan trọng hơn nữa là kết cấu nó rất đặc biệt, chỉ cần mở bung nó ra thì trừ người đúc ra nó, không ai có thể hàn lại như cũ được.

Hóa ra Chí Bân nói thật, Hy Văn chưa từng thử tháo nó ra.

Con người đôi khi quá tự tin vào sở trường của mình mà không chịu soi xét một cách khách quan nhất. Khải Vi luôn nghĩ cô ta là bậc thầy thôi miên, lại đối phó với một cô gái tay không tấc sắt như tôi thì chẳng khó khăn gì. Chỉ là cô ta đã quên mất rằng, Hy Văn từng cố thôi miên tôi cả tháng trời, cho đến khi thôi miên không còn tác dụng với tôi nữa.

Khi đó tôi vốn nghĩ rằng mình không có cơ hội trốn thoát, thế nên cứ tùy tiện nói ra vật nào đó để họ mất công mất sức. Dĩ nhiên tôi cũng thầm đánh cược tình cảm của Hy Văn. Nếu tôi thật sự chết đi mà anh ta lại biết được sự thật việc năm đó, liệu anh ta có phát điên không?

Là bản thân anh tự ti, anh vốn không tin vào tình yêu của tôi nên đã bỏ lỡ đoạn tình cảm này. Quay đầu lại thì đã trễ mất sau năm.

Chỉ mong rằng lần này chúng tôi sẽ không để vuột mất nhau nữa.

Thời gian đầu, tôi và Hy Văn ngủ cùng nhau, nhưng anh thường chỉ ôm lấy tôi ấm áp đi vào giấc ngủ. Tôi biết anh sợ điều gì, có lẽ bản thân tôi cũng thế.

Mãi cho đến một hôm, tôi đứng bên tủ lạnh, cau mày thử mùi vị của hộp kẹo chanh Chí Bân mới mua, chua đến chảy cả nước mắt. Lúc đó Hy Văn đang ở gần đó, vừa nhìn thấy dáng vẻ của tôi, không nhịn được mà lăn ra cười bò.

Tôi thật sự rất giận bèn bước đến gần, kiên quyết giữ lấy gương mặt anh mà kéo xuống.

Lúc môi chạm môi, tôi đẩy viên kẹo chua ấy vào miệng anh.

Đến lượt anh bắt đầu nhăn mặt nhíu mày, tôi cười ha hả, chưa kịp quay người lại đã bị anh kéo vào lòng, đẩy vào vách tường. Chúng tôi điên cuồng cố gắng đẩy viên kẹo về phía đối phương, một trận chiến không biết mệt mỏi.

Chẳng biết đã qua bao lâu, viên kẹo cũng đã tan từ lúc nào, chỉ còn mùi vị chua chát đọng lại trong miệng chúng tôi mà chẳng ai nhận ra. Cứ như thế, tôi bị anh dẫn dắt vào mê hồn trận, mải miết rong đuổi đến mức quên cả thở.

Thế rồi, một dòng nước ấm ấm mằn mặn chảy vào môi tôi, khiến tôi bất giác thoát khỏi cơn mê muội, mở choàng hai mắt.

Mùi máu, còn là rất nồng.

Máu tràn qua khoang mũi anh càng lúc càng nhiều, chúng tôi cứ cuống quýt cầm máu, sau đó lại gọi cho bác sỹ. Giọng bác sỹ cứ như âm ỹ trong tai, khiến tôi lắp bắp mà không thể thốt thành lời.

Ông ấy bảo: “Đó là giai đoạn đầu tiên.”

Hy Văn hỏi tôi thế nào, tôi cũng chỉ ậm ừ giải thích qua loa với anh, thế nhưng trong lòng lại âm thầm suy xét thật kỹ.

Tối đó, lần đầu tiên tôi giở trò dụ dỗ anh.

Hy Văn hầu như chấn động khi nhận ra tôi đang làm gì, cả người run rẩy đến đáng sợ. Tôi cười đến kiều mị, vừa vỗ vỗ bả vai vừa kéo da non của anh, vừa cất cao giọng.

“Văn à, hôm nay em muốn ở trên.”

Hy Văn cau mày, chẳng mấy chốc trời long đất lở, cả người tôi đã bị ai đó vật ngã xuống.

Gió lay rèm động, nức nở thất thanh, ngâm nga kiều mị cả một đêm không nghỉ.

Sáng hôm sau đi làm, ai không biết còn tưởng tôi vừa bị thất tình, hai mắt sưng to như thể vừa khóc xong. Qua một ngày mệt nhọc, tối hôm đó lại tái diễn.

Ngày thứ hai thứ ba, đến lúc thật sự chịu không nổi nữa, Hy Văn mới tức giận hỏi tôi có ý gì.

Người thông minh như anh lẽ ra phải hiểu sớm hơn rồi chứ nhỉ.

Tôi vẫn ngồi trên người anh, cười cười trỏ vào bụng mình, âm thanh có hơi xấu hổ:

“Em muốn có con của anh.”

“Em điên rồi sao?” –Hy Văn có vẻ cáu giận thật sự, gằn giọng nói –“Em biết là anh…”

“Em biết em biết, cái gì em cũng biết.” –Tôi cười cười ngắt lời anh –“Nhưng một ngày nào đó, nếu anh thật sự xảy ra chuyện, em nghĩ rằng mình cũng sẽ không sống nổi. Anh cho em một lý do để tiếp tục sống được không?”

Chỉ có đứa con mới có thể níu kéo em với cuộc đời này, để em không đi theo anh.

Vì đó là con của anh, như thế đủ rồi.

Em biết mình không hoàn thiện, vốn không thể tự chăm sóc cho bản thân, nhưng chỉ cần có con, như thế sẽ cho em có động lực để tiếp tục sống.

Vì vậy tin em một lần được không anh?

Im lặng rất lâu, Hy Văn mới kéo tôi vào lòng. Nước mắt anh rơi trên gò má tôi, nhưng môi lại nở nụ cười.

“Khi mọi thứ qua đi, anh đưa em đi du lịch thế giới được không? Anh muốn mọi nơi trên thế giới này đều có dấu chân của chúng ta.”

Tôi gật gật đầu, lại ôm siết lấy anh, vui sướng đến mức chẳng hề nhớ ra rất lâu trước đây anh cũng từng nói những lời tương tự.

Năm đó, chúng tôi ngồi dưới gốc cây tự học trong sân trường, nắng nhạt xuyên qua tàn lá, tôi thiếp trên vai anh lúc nào không biết.

Trong cơn mơ hồ, tôi vẫn nhớ, dường như anh nghiêng người nhìn vào vẻ mặt thiu ngủ của tôi, hạ giọng:

“Hân Hân, anh sẽ cố gắng làm mọi thứ rất nhanh, rồi sau khi kết thúc anh đưa em đi du lịch châu Âu. Em đợi anh nhé.”

Khi đó, tôi đã xác định anh chính là anh Lạc Bân. Tôi không biết tại sao anh không thừa nhận trước mặt tôi, nhưng tin rằng anh làm bất cứ điều gì cũng có lý do của mình.

Vì vậy tôi luôn đợi anh, luôn tin rằng cho dù chúng tôi tạm thời rời khỏi nhau, khi anh làm xong việc anh nhất định sẽ đến đón tôi.

Chỉ là, ngày đó mãi mãi không đến.

Giống như tình cảnh hôm nay.

Chúng tôi dọn về nhà họ Dương, chú Tần nhìn thấy tôi và Hy Văn cùng về thì vui đến cười không ngừng, nhưng lại liên tục lẽo đẽo theo xin lỗi tôi.

Thật ra Hy Văn đã kể cho tôi nghe tất cả mọi chuyện. Chú Tần có thể xem như chú nuôi của anh, chẳng khắc nào ông lại bán rẻ hai chị em tôi vì anh. Thế nhưng nếu không có ông, Phi cũng không dễ dàng đưa Dĩnh Ngôn ra khỏi nơi này. Về điểm này, xem như chúng tôi không ai nợ nần aai.

Điều tôi không ngờ được là lúc dọn dẹp phòng làm việc cũ của Hy Văn, tôi lại nhìn thấy con chip đó.

Con chip nằm cạnh mặt dây chuyền đã vỡ nát của Dĩnh Ngôn. Tôi cầm lấy con chip, gần như không tin được cho vào máy tính. Màn hình hiện ra thông báo bỏ con chip thứ hai vào.

Suýt nữa thì tôi không thở nổi nữa, bàn tay ấn phím cứ run run gọi cho Khải Nam. Tôi nhờ anh đi lấy giúp tôi một thứ. Trong điện thoại giọng Khải Nam cũng không tin được, nhưng khi tôi hẹn giao con chip cho anh thì anh mới trút được gánh nặng.

Tôi không biết một vật quan trọng thế này tại sao lại được đặt ở đây. Có lẽ trước giờ nó vốn vẫn ở đó, cũng có lẽ như lời Chí Bân nói, tin tức về cái chết của tôi đã khiến Hy Văn suy sụp bỏ qua mọi thứ rồi. Chi tiết về chiếc đồng hồ của tôi càng chứng minh nhận định này là đúng. Trong lòng tôi lại càng khẳng định.

Những suy luận này nghe có vẻ khá logic, nhưng tôi lại quên đi một chi tiết quan trọng, đó là tôi yêu Hy Văn.

Khi yêu, dù là cố công tâm đến mức nào, lý trí của chúng ta vẫn có một chút thiên lệch.

Mọi chuyện chuyển biến tốt hơn tôi tưởng. Khải Nam nhanh chóng liên lạc được với cô bạn học năm đó, sau đó tiến hành mã hóa hai con chip. Dĩ nhiên, tất cả chuyện này đều được tiến hành trong yên lặng.

Có một bất ngờ mà cả Hy Văn, Chí Bân hay người trong cuộc đều không biết, thật ra lúc Chí Bân bắt cóc tôi, con chip đó vốn đã không còn trên người tôi rồi.

Để ăn mừng việc đoạt học bổng năm đó, tôi quả thật có mở một buổi party nho nhỏ, danh sách khách mời chỉ có vài người bạn thân nhất, trong đó phải kể đến Nhã Văn.

Nhã Văn là bạn thân nhất của tôi ở trường. Nhà cô ấy là công ty kim hoàn có tiếng nhất thành phố. Trùng hợp thế nào do sơ suất khi khiêu vũ, dây chuyền của tôi bị đứt ra. Nhã Văn nhanh mắt thấy nên đã đưa tôi một sợi khác thay thế, cũng bảo sẽ nhờ người nhà sửa lại giúp tôi.

Khi đó cả hai chúng tôi đều không biết bí mật sau lưng sợi dây đó là gì nên thoải mái trao đổi nhau. Việc này lại xảy ra vào đầu bữa tiệc, rất ít người biết.

Sau đó Chí Bân đến, trở thành bạn trai trong buổi tiệc của tôi, cuối cùng lấy lý do đưa tôi về, mang tôi đến chỗ Hy Văn.

Phần sợi dây đó, mấy năm nay nó vẫn ở chỗ Nhã Văn.

Vừa phục hồi trí nhớ, tôi đã nghĩ ngay đến việc này. Thế nhưng khi đó xung quanh đều là hổ canh sói rình, tôi không dám có hành động khinh suất nào. Dù sao trong tay Nhã Văn thì vẫn còn an toàn hơn tôi chán. Có thể Nhã Văn trong nhất thời nảy lòng tham với sợi dây tinh tế, lại nghĩ tôi đã mất trí nên không mang đến trả, nhờ thế mà nó vẫn còn là bí mật chưa ai biết tới.

Lúc này đây, tôi nhờ Khải Nam lấy thân phận cảnh sát đòi lại món đồ cũ, Nhã Văn dù thế nào cũng không thể giữ lại được.

Tôi ngồi trên xích đu, nghĩ đến những việc này mà môi bất giác cong thành nụ cười. Thật không ngờ mọi thứ lại suôn sẻ như vậy. Không riêng gì Khải Nam, cả tôi cũng rất muốn biết rốt cuộc bí mật trong hai con chip đó là gì, lại có thể kéo nhiều ngườoi vào cuộc tranh giành này đến thế.

Chỉ tiếc là kết quả vẫn là thất vọng. Khải Nam hẹn gặp giao lại bảng mã tích hợp từ hai con chip cho tôi. Anh nói người phía cảnh sát đã huy động hết, nhưng lại không thể giải được bảng mã này. Còn phần bảng mã này chứa đựng điều gì, anh ấy cũng chịu, không đoán được.

Tôi mang usb bảng mã cắm vào máy tính mình, nhìn những con số chớp nháy liên tục trên đó, tâm trạng hưng phấn dần trở nên ảo não.

Cứ tưởng đã đến được đích rồi. Nào ngờ…

Thời gian này thỉnh thoảng máu mũi Hy Văn lại chảy nhiều hơn, anh trở thành một con sâu ngủ chính hiệu.Trung bình có ngày tôi nhìn tôi thấy anh ngủ đến mười mấy hai mươi tiếng, bèn khuyên anh đến bác sỹ, nhưng anh mãi cũng không chịu.

Anh nói cái gì đến rồi cũng đến nên không muốn nhập viện, cảm thấy như thế sẽ chịu thêm đau đớn mà không giải quyết được chuyện gì.

Thật ra tôi hiểu được, anh không muốn nhập viện chẳng qua vì không muốn xa tôi thôi.

Có phải là tôi đã có hơi tự kỷ rồi không nhỉ?

Có hôm tôi từ công ty trở về, nhìn thấy bóng dáng anh đang nằm trên ghế sofa, trong tay là chiếc điều khiển tivi sắp rơi xuống đất. Thế là tôi bèn nhẹ nhàng bước đến, dọn dẹp tươm tất đâu vào đấy, đoạn tựa đầu vào lồng ngực anh, yên lặng nhấn mình vào trong nhịp thở ấm áp của người đàn ông ấy.

Sinh mệnh con người không phải là đồng hồ cát. Cho dù nhanh hay chậm, cuối cùng vẫn không thể quay lại một lần nữa.

Rốt cuộc tôi cũng hiểu ra, tôi chẳng bao giờ có thể làm ánh tịch dương, làm cánh phượng hoàng. Tịch dương rực sáng rồi vụt tắt, nhưng vẫn có thể trở lại vào ngày mai. Phượng hoàng táng thân trong biển lửa, song vẫn có thể hồi sinh từ đống tro tàn. Nhưng nếu như thế gian này không còn anh nữa, thân xác tôi sẽ chỉ còn là bóng đêm cô tịch, mãi mãi chôn vùi trong bức màn đen tối vĩnh hằng kia.

Hy Văn, người ta vẫn nói sau đêm tối chính là ánh sáng, vậy còn cái chết thì sao? Sau cái chết là gì?

Hy vọng ở đâu? Tại sao em mở to mắt như vậy, nhưng cuối cùng cũng không thấy một tia hy vọng nào?

Ở cuối con đường đó, thì ra em không cứu được anh, cũng không cách nào cứu rỗi nổi trái tim mình.

Tôi ngủ thiếp đi trong lòng anh. Dường như thời gian trôi qua rất lâu, đến khi mở choàng mắt tỉnh lại thì anh đã ngồi bên cạnh tôi, hàng mi cong cong nhìn dáng vẻ còn ngái ngủ của tôi, khóe môi hơi nhếch lên.

Ngón tay anh chạm khẽ lên bờ môi tôi, cứ vân vê như thể đó là lần sau cuối trong đời.

Anh nói, sau này thấy anh ngủ say thì phải gọi anh dậy, anh không muốn cứ ngủ mãi ngủ mãi như thế, đến một lúc nào đó sẽ bỏ lỡ lần cuối cùng nhìn thấy tôi.

Anh nói, muốn ghi khắc từng nét từng nét trên gương mặt tôi. Nghe nói người khi chết đi đầu thai sẽ quên hết tất cả những việc lúc còn sống. Anh không muốn quên tôi, thôi thì cứ cố ghi nhớ, dù chỉ nhớ một chút thôi cũng rất mãn nguyện rồi.

Nhưng anh lại nói, anh làm nhiều việc xấu như vậy, có phải sẽ phải xuống địa ngục không? Nếu lúc đó tôi được lên thiên đàng, không tìm thấy anh thì biết phải làm thế nào bây giờ?

Tôi ôm lấy anh, nước mắt không ngừng chảy, thầm nghĩ thì ra cũng có lúc anh trở nên ngốc nghếch như vậy?

Thôi thì trong cuộc đời dài đằng đẵng, từng có một người đàn ông chấp nhận ngốc vì mình âu cũng không uổng kiếp này.

Sáng hôm ấy tôi mang tâm trạng hưng phấn ra khỏi nhà. Vừa bước ra thì gặp phải chú Tần, chú nắm tay tôi, run run hỏi:

“Cô chủ, gần đây chuyện của công ty ổn chứ?”

Tôi cau mày, tuy không hiểu nhưng cũng niềm nở đáp lại. Ông lão này đã nuôi lớn tôi, cho tôi chút niềm vui nhỏ nhoi trong căn nhà này, cho dù ông phạm lỗi thế nào, tôi cũng chưa từng trách ông.

Nhưng kết lời, ông lại nói:

“Hân, chú Tần già rồi, không thể ở lại bên cạnh con và cậu chủ mãi được. Vài ngày nữa chú và vợ sẽ xin nghỉ việc, về quê hưởng tuổi già với mấy đứa cháu họ. Căn bệnh của cậu chủ cũng không còn bao nhiều thời gian. Nếu được, con cố gắng chăm sóc tốt cho cậu ấy.”

“Thật ra cậu chủ rất cô độc, người ngoài nhìn cũng thấy trong mắt cậu chủ, trừ con ra thì không còn ai khác. Cho nên nếu có một ngày tất cả mọi người đều xa lánh cậu ấy, oán giận cậu ấy, chú mong rằng con cũng không bỏ rơi cậu ấy. Đây là tâm nguyện cuối cùng của chú, con có thể đồng ý với chú được không?”

Không còn cách nào khác, tôi đành nhận lời chú Tần, nhưng trong lòng lại mơ hồ cảm thấy bất an. Tôi lục lại giỏ, phát hiện chiếc usb vẫn nằm trong túi mình mới an tâm thở ra một chút. Xem ra là mình quá đa nghi rồi.

Gần đây sức khỏe tôi cũng không thoải mái, tôi xếp đặt một cuộc gặp với bác sỹ riêng. Lúc nghe tin từ miệng chị ấy, tôi suýt chút cười đến không đóng hàm lại nổi.

Tôi có bé bi rồi, cuối cùng tôi cũng có bé bi của Hy Văn.

Móc điện thoại ra, vừa định gọi cho anh ấy lại thay đổi ý định. Nếu tự tôi trực tiếp nói với anh, chắc anh sẽ phát điên lên mất.

Vì thế tôi về nhà, bày ra một bàn tiệc rượu dưới nến chục năm rồi không thấy, bảo tất cả cảnh vệ lui ra rồi bắt đầu chờ đợi.

Song tôi chờ, chờ mãi vẫn không thấy Hy Văn về, thay vào đó lại là một cuộc gọi từ viên thư ký.

“Cô Hân, ngân hàng Thụy Sĩ vừa báo, tất cả tiền trong ngân hàng vừa bị người khác rút ra, 5% cổ phần của Star Sky cũng vừa bán, khoản tiền dài kỳ trong ngân hàng các nước cũng không cánh mà bay. Còn nữa…”

“Anh tổng kết lại, thất thoát là bao nhiêu?” –Tôi vò vò tóc, không mấy kiên nhẫn nghe anh ta nói tiếp.

“Năm… Năm…”

“Năm tỷ?

“Không phải, là năm triệu USD. Vốn điều động của công ty đang gặp vấn đề lớn. Cô Hân à, tôi nghĩ sắp tới sẽ rất gian nan cho chúng ta… Alô, cô Hân, cô Hân à?

Tôi buông thõng điện thoại xuống, cơn đau buốt trải dài trong lồng ngực khiến cả người tôi như tê buốt, chỉ có thể nằm vật xuống, run rẩy kịch liệt.

Tim như xé ra thành từng mảnh, nhưng nỗi đau thể xác nói cho cùng thì cũng chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tâm hồn.

Vào cái khoảng khắc đối mặt cái chết đó, nếu không phải đau đến không thể điều khiển thân thể, tôi nhất định đã cười thật lớn rồi.

Hóa ra cuối cùng vẫn chỉ có bản thân đa tình.

Bỗng nhiên lại nhớ đến rất lâu trước đây, trong căn nhà ở Phuket, tôi đã nghe tiếng Dĩnh Ngôn lẩm bẩm trong mơ: “Anh có từng yêu em hay không?”

Khi đó, tôi chỉ cảm thấy chị ấy đáng thương, giờ ngẫm lại bản thân mình cũng chẳng khá hơn là bao.

Thân thể càng lúc càng lạnh toát, mồ hôi rũ ra. Cơn đau như từng đợt thủy triều ào đến che phủ nỗi ưu tư của tôi, rồi lại rút đi, chẳng chừa lại gì ngoài những bọt khí mỏng manh đã từng là hy vọng.

Không biết qua bao lâu, dường như trước nhà có tiếng đẩy cửa. Giọng Hy Văn vang lên đầy hưng phấn: “Baby, em về rồi sao?”

Thoáng im lặng, lúc này tâm trí tôi dần dần chìm vào mê man. Dường như có ai đó xốc tôi lên, cả thân mình hết nâng lên rồi hạ xuống khiến tôi khó chịu. Tôi co người, cọ sát hơn vào lồng ngực ấm áp, nghe được tiếng nhịp tim anh đang đập mãnh liệt.

Là thật sự lo lắng cho tôi, hay sợ rằng tôi vẫn chưa biết sự thật thì đã chết? Câu trả lời này hẳn chỉ có mỗi mình anh là người rõ nhất.

Bỗng nhiên, tôi có một suy nghĩ, nếu cứ thế này mà chết đi cũng có cái hay. Ít ra là còn có thể chết trong vòng tay người mình yêu nhất, bé bi của tôi vẫn chưa nhìn thấy thế giới giả dối này. Cứ để tôi mang nó sang thế giới bên kia, có khi lại là thiên đường cho những linh hồn lạc lối như chúng tôi.

Không may cho tôi, trải qua nhiều giờ mê man trên giường cấp cứu, dưới sự tận tình của các bác sỹ, tôi dù muốn chết cũng chẳng chết được.

Mà cuộc sống thật sự thì lại khắc nghiệt như thế đấy. Không chết được thì lại phải mở mắt ra mà sống, cho dù sự thật trước mắt đau thương thế nào, tuyệt vọng ra sao thì cũng là sống. Chỉ là trong thâm tâm bạn có còn muốn sống nữa hay không thôi.

Lúc tôi tỉnh lại, xung quanh đã giăng đầy một màu trắng toát của bệnh viện. Tôi cau mày, chạm tay vào lồng ngực mình. Đã đỡ đau hơn nhiều, nhưng sao vẫn thấy âm ỉ như vậy.

Tôi ngó quanh quất một lúc, không có ai trong phòng. Vừa định ngồi dậy uống nước thì chiếc điện thoại ai đó để trên bàn bất giác lại reo lên.

Tôi ngồi yên lặng một lúc, cuối cùng cũng quyết định làm một chuyện không phải phép nhất trong đời mình. Tôi mở nút thoại lên.

Bên kia thoáng cái đã nghe âm thanh liếng thoắt liên hồi. Anh ta nói rất nhanh, song tôi vẫn ước gì mình không nghe rõ từng chữ từng chữ như vậy. Mỗi một từ đó, giống như lưỡi dao khoét vào tim tôi.

“Anh Văn, chúng tôi đã hoàn thành thủ tục chuyển khoản. Hiện giờ toàn bộ tài sản trong ngân hàng Thụy Sỹ đã chuyển sang tên anh hết rồi.”

Khóe môi tôi nở nụ cười, cười tươi như vậy, chẳng biết sao nước mắt lại cứ rơi liên hồi.

About Y.A.O

Thích được gọi là tác giả. Mới viết được 1 vài tác phẩm tầm phào, nhưng hi vọng tương lai sẽ khá hơn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: