Dòng thông tin RSS

[Review] Trường tương tư | Đồng Hoa

TRƯỜNG TƯƠNG TƯ

TÌM ĐÂU CHO TRỌN MỘT BẾN ĐỖ BÌNH YÊN?

Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người bao giờ cũng xuất hiện hai người như thế. Một người bạn yêu, và một người, gần như đã yêu.

Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người bao giờ cũng xuất hiện hai người như thế. Một người bạn yêu, và một người, gần như đã yêu.

Hôm nay mở lại blog của mình mới chợt nhớ, à, hình như rất lâu rồi mình không viết review nhỉ?

Thật ra lý do mình quyết định phải viết gì đó vào ngày hôm nay không phải là vì rỗi rãi, trái lại, vì quá bận đến mức cảm thấy đầu óc mụ mị đi rồi, thế nên mình nghĩ việc một cái gì đó nhẹ nhàng vào lúc này sẽ tốt hơn cho mình, và tác phẩm hôm nay mình chọn là Trường tương tư của Đồng Hoa.

Nhắc đến Đồng Hoa, thú thật thì mình không phải là fans hâm mộ của chị ấy, cơ bản là mình đã từng đọc một nửa Bí mật thời gian bị vùi lấp, và cảm thấy văn phong của tác giả này khá chậm, cũng có lẽ đặt trong bối cảnh hiện đại không thích hợp, thế nên cơ bản mình không thích Bí mật, và cũng cảm thấy có thể mình không hợp với Đồng Hoa.

Tuy nhiên, Trường tương tư và Từng thề ước lại là 1 sự khác biệt.

Mình đọc qua rất nhiều cm ngắn về hai bộ truyện này, thật tình thì Từng thề ước hợp gu mình hơn rất nhiều. Thử nghĩ nhé, một câu chuyện tình xảy ra trong bối cảnh thời chiến, hai người lại là thủ lĩnh hai phe đối đầu, với bao day dứt trăn trở, và còn một cái sad end mà mọi người râm ran phẫn nộ nữa. Quá hợp gu mình rồi còn gì? Thế nhưng khi biết được đoạn kết đau thương của câu chuyện tình này, lần đầu tiên, mình chùn lòng không dám rớ vào một câu chuyện SE. Thì ra dù có đam mê truyện buồn thì đến thế nào cũng có một giới hạn nhỉ?

Vậy là, mình quyết định chọn bộ truyện về con gái của nam nữ chính trong Từng thề ước thề ước để đọc. Và đây cũng là nguyên nhân khiến mình bén duyên với Tiểu Yêu, với Cảnh, Tương Liễu và cả Chuyên Húc.

Câu chuyện được xảy ra trong thời bình, sau thời đại của A Hành và Xi Vưu trong Từng thề ước. Tiểu Yêu lớn lên trong bối cảnh đặc biệt, có một thân phận không thể cao quý hơn, khi cả thiên hạ đều cho rằng nàng là cô gái danh giá nhất thế gian, có ông ngoại là vua của một nước, cha ruột lại là vua một nước khác. Thế nhưng trái với hào quang chói lọi ấy, Tiểu Yêu luôn ao ước có cuộc sống bình thường, có mẹ và cha yêu thương nàng như trước đây. Mẹ nàng mất, Tiểu Yêu vượt gian khó, trốn nhà đi tìm cha. Thế nhưng vô tình nàng phát hiện người cha mà nàng gọi bao năm có thể không phải là cha ruột của mình. Từ đây, những biến đổi trong cuộc đời nàng bắt đầu.

Tiểu Yêu đã trải qua cuộc sống bôn ba như một con người bình thường thứ thiệt, nàng chịu sự truy sát từ những kẻ thù của cha ruột mình, phải sống kiếp trốn chui trốn nhủi trong hình dạng một nam thiếu niên để tránh ánh mắt của người đời. Và trong những ngày tháng lang bạt đó, nàng cứu được Thập Nhất, tức Đồ Sơn cảnh, gặp quái vật chín đầu Tương Liễu, và cuộc chạm trán với người anh họ mà nàng vẫn luôn tâm niệm phải bảo vệ: Chuyên Húc.

Khác với Từng thề ước, Trường Tương Tư không phải câu chuyện về những cuộc chiến đẫm máu trong nước mắt và tang thương, cũng không có mưu đồ toan tính của bao người. Trường tương tư chỉ là một câu chuyện về nỗi khắc khoải, nhớ mong, cũng như hành trình đi tìm hạnh phúc của Tiểu Yêu được lồng ghép một cách khéo léo vào quá trình hợp nhất Trung Nguyên.

Trong ba người đàn ông xuất hiện trong cuộc đời nàng, người ta dành những lời khen tặng dành cho Tương Liễu, dành rất nhiều sự tiếc nuối cho Chuyên Húc, thế nhưng với bản thân mình mà nói, Tiểu Yêu lựa chọn Cảnh, không chỉ là sự lựa chọn của trái tim, mà đó còn là đoạn kết hoàn mĩ nhất.

Tình cảm Tiểu Yêu dành cho Chuyên Húc trước sau vẫn chỉ là tình nghĩa anh em. Thân như da thịt, gần gũi như cơ thể. Bởi chính vì họ quá thân thiết như thế, nên ngay từ đầu Chuyên Húc đã thất bại. Mấy ai có thể quay đầu yêu thương người lâu nay chúng ta vẫn xem như máu thịt? Mình không thể, và tin rằng Tiểu Yêu cũng thế. Trong lòng cô ấy, Chuyên Húc chính là người quan trọng nhất, thậm chí còn quan trọng hơn cả Cảnh và Tuấn đế, thế nhưng đáng buồn thay, đó lại không phải tình yêu.

Với Tương Liễu mà nói, đây là một nhân vật khá đặc biệt. Rất nhiều người cho rằng, Tương Liễu lẽ ra phải là nam chính. Ở con người này xuất hiện một chút ngang tàng, ngạo nghễ, nhưng đôi mắt lại lấp lánh đau thương. Mỗi việc, mỗi hành động anh ta làm đều là vì Tiểu Yêu, thế nhưng lại chưa bao giờ thật sự muốn đến gần cô.  Tương Liễu có gánh nặng và trách nhiệm quá nhiều. Tiểu Yêu cũng thế. Vậy nên ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ, cả hai đã xác định cho mình một ranh giới không thể vượt qua. Cho dù rất nhiều lần, tưởng như chỉ còn thiếu một bước nữa là chạm vào tay nhau, nhưng phần lý trí dường như lúc nào cũng thắng thế trong con người Tương Liễu. Thậm chí đến phút cuối cùng, anh ta cũng tuyệt tình không muốn Tiểu Yêu biết tình cảm của mình.

Hành động của Tương Liễu. vô tình thay, lại khiến anh ghi được dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc. Không ngoa khi nói rằng, Tương Liễu không có được trái tim Tiểu Yêu không phải vì anh ta không thể, mà là chính anh ta đã chọn bỏ lỡ mất.

Cuối cùng thì Tiểu Yêu yêu ai? Mình nghĩ câu hỏi này đã được trả lời rất rõ ràng ngay từ đầu. Bởi chúng ta có thể dành rất nhiều tiếc nuối cho Tương Liễu, rất nhiều thương cảm cho Chuyên Húc, thế nhưng ở đoạn kết cuối cùng, nếu Tiểu Yêu chọn một trong hai nhân vật này để đi hết đoạn đường còn lại thì ấn tượng hẳn chỉ là sự hụt hẫng.

Tiểu Yêu không hề giống bất cứ cô gái bình thường nào khác. Nàng mất đi cảm giác an toàn từ nhỏ, khi những người thân yêu lần lượt từ bỏ nàng mà đi, còn sự thật về thân thế mà nàng luôn tâm niệm thì ra chỉ là một bức màn lừa dối. Trăm năm phiêu bạt phải chịu tra tấn, mấy mươi năm học cách chăm sóc cho mình và cả những người khác. Trong thế giới của Tiểu Yêu, duyên phận dường như chỉ là làn nước mỏng, cả đối với cả người nàng luôn chăm sóc và bảo vệ, nàng vẫn luôn lường trước ngày chia tay với họ. Trong dòng chảy khôn ngừng của cuộc đời, nàng vẫn chỉ là nàng, một cánh nhạn mỏng manh muốn phiêu bạt khắp nơi, cho đến khi gặp được Cảnh.

Ban đầu là Tiểu Yêu cứu Cảnh trước, nhưng thật ra sự xuất hiện của Cảnh cũng đã cứu rỗi cõi lòng băng giá của Tiểu Yêu, để nàng cảm nhận được sự ấm áp và chân thành, để nàng biết thì ra trên thế gian này, vẫn có một người như thế, có thể vì nàng từ bỏ tất cả, và có lẽ ngay từ thuở đó, nàng đã chọn lựa người con trai này giữa muôn trùng sóng bể rồi.

Thật ra, mình rất thích hình ảnh của Cảnh khi còn là Thập Nhất. Ấn tượng đầu tiên với chàng trai này là anh ta rất lương thiện. Sự cố chấp, hiền lành và cả vị tha đến mức đôi lúc phải thốt lên rằng, vì sao anh có thể khờ đến thế. Tuy vậy, tính cách này cũng là điều khiến trong phần lớn câu chuyện, dù Tương Liễu có lấp lánh đến mức nào, thì anh cũng chỉ là người đến sau Cảnh.

Trước khi Tiểu Yêu có những cảm xúc dao động đầu tiên với Tương Liễu, lòng nàng đã gọi tên Cảnh. Đó là những đêm được anh ôm lấy và bảo vệ, được anh chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ. Biết bao lần nàng tự nói với bản thân mình rằng không được sa vào sự dịu dàng của Cảnh. Cuộc đời Tiểu Yêu mông lung và mất mát quá nhiều, nàng bất an, nàng lo sợ nếu chìm đắm trong sự bảo vệ đó, đến một ngày không còn anh nữa thì mình sẽ không gượng dậy nổi. Thực tế nàng chỉ là một con thuyền đi tìm bến đỗ, may mắn thay, Cảnh chính là bến đỗ bình yên nhất trong cuộc đời nàng.

Nhớ lắm hình ảnh khi tưởng rằng Cảnh đã chết, Tiểu Yêu thậm chí đã nghĩ đến ý niệm tự sát. Thế nhưng khi nghĩ Tương Liễu mất đi, nàng Chỉ gằn lòng và khóc một trận chết đi sống lại. Tôi nghĩ đó chính là sự khác biệt lớn nhất của về vị trí của hai người trong lòng nàng.

Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người bao giờ cũng xuất hiện hai người như thế. Một người bạn yêu, và một người, gần như đã yêu.

Chỉ là gần như, bởi từ đầu Tiểu Yêu đã xác định mình và Tương Liễu là không thể, Tương Liễu càng không cho nàng cơ hội đó. Song chỉ đến khi anh ta bắn tên vào Chuyên Húc, đó là thời điểm mà mình nghĩ tình cảm “gần như đã” của Tiểu Yêu bị đặt một dấu chấm hết.

Bởi vì tất cả mọi thứ của nàng, tất cả ranh giới và tình cảm, đều không bao giờ vượt qua được sự quan trọng của Chuyên Húc. Không ngoa khi nói rằng, trong lòng nàng nếu Chuyên Húc đứng nhì, thì cả Cảnh và Tương Liễu đều không ai có thể đặt thứ nhất. Đó cũng là lý do mà khi biết Chuyên Húc là người đứng phía sau hãm hại Cảnh, cô vẫn không thể xuống tay với y, chỉ đành lựa chọn cái chết để không thẹn với người con trai đã yêu thương cô hơn tất cả đó.

Trong câu chuyện này, tâm điểm vẫn là tình cảm của Tiểu Yêu, thế nhưng không chỉ tình yêu đôi lứa, Trường tương tư còn khắc họa những tình cảm rất đỗi chân thành khác. Đó là tình thương của Bạch đế và Hoàng đế dành cho Tiểu Yêu, là tình anh em mà Tiểu Yêu luôn trân trọng với Chuyên Húc, tình cảm quân thần của Chuyên Húc và Phòng Phong. Thật lòng, mình không biết trong Từng thề ước, Bạch đế Trác Hạo và Hoàng đế là những kẻ tàn nhẫn đến mức nào, thế nhưng trong quyển sách này, khi nghe Hoàng đế nói về A Hành, mình đã không kìm được nước mắt.

“Ta chưa từng nghĩ sẽ đánh đổi tín mạng con gái ta vì tham vọng hùng bá của bản thân mình.”

Đối với rất nhiều người, Hoàng đế có thể vô tình và khắc nghiệt. Thế nhưng ở chặng cuối của đoạn đường này, trái tim người cha của ông dành cho A Hành, sự chở che mà ông dành cho Chuyên Húc và Tiểu Yêu đã làm mình thật sự cảm động. Và mình nghĩ, nếu A Hành có nhìn thấy, hẳn cô sẽ tha thứ cho ông.

Mặc dù là một câu chuyện có kết cuộc tốt đẹp, nhưng khi khép Trường tương tư lại, chẳng hiểu sao vẫn có quá nhiều day dứt khôn nguôi. Có lẽ đó là nỗi bâng khuâng của Tương Liễu khi gọi tên Tiểu Yêu, là hoài niệm của Bạch đế Trác Hạo dành cho A Hành, cũng là sự mất mát của người đọc khi mà cuối cùng, Tiểu Yêu vẫn lựa chọn ra đi, rời xa những thế lực bấy lâu vẫn luôn giam hãm mình, cũng là rời xa những người luôn che chở và yêu thương nàng. Lựa chọn này của Tiểu Yêu khiến một người luôn ủng hộ kết cuộc đoàn viên như mình có phần hụt hẫng. Thế nhưng nghĩ lại, đây mới chính là Tiểu Yêu, một cô gái luôn hướng đến cuộc sống tự do tự tại, và chẳng cần biết ở nơi đâu, vẫn luôn có Cảnh sóng bước cùng nàng.

Có lẽ sự có mặt của Cảnh, mới chính là sự đoàn tụ duy nhất mà nàng cần rồi.

Advertisements

About Y.A.O

Thích được gọi là tác giả. Mới viết được 1 vài tác phẩm tầm phào, nhưng hi vọng tương lai sẽ khá hơn.

10 responses »

  1. Bài Review của bạn làm mình cảm thấy rất rõ ràng nhiều thứ. Mọi người cứ ủng hộ Tương Liễu, có lẽ vì câu chuyện của nhân vật này drama quá, còn xét trong lòng Tiểu Yêu, Cảnh mới là người mà cô yêu thực sư.

    Phản hồi
  2. Mình lại nghĩ bạn sai rồi. 🙂 Vì TL tuyệt tình, vì TL cố ý làm TY hiểu lầm mình, thế nhưng dù TL làm đến thế nào TY vẫn luôn giành 1 chỗ trong lòng nàng cho TL.
    Bạn có nhớ đoạn khi ở Cửu Lê, chỉ cần TL đến, TY đã quên mất có Cảnh ở bên ko??? Bạn có nhớ lúc TY hưởng thụ nhất là lúc ở bên TL ko?? Ngay cả thời gian hôn mê 70 năm dưới đáy biển đối với TY cũng là tg nàng khôgn muốn dứt bỏ. Tình cổ giữa TY và TL là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy TY yêu TL (chính Cảnh cũng biết và hiểu điều này)…
    Rất nhiều tình tiết nhỏ cho thấy TY thật sự đã có ham muốn TL là người đàn ông của mình. Nhưng bởi lý trí quá lớn mà nàng dìm cảm xúc thật trong tim mình xuống.

    Cũng bởi lý trí lớn ấy mà TY chọn Cảnh- chọn bình an, vì rõ ràng bằng hành động, hoàn cảnh, tính cách cũng thấy được Cảnh là người tốt nhất, phù hợp nhất để TY bình an.

    Chi tiết TY muốn tự sát khi Cảnh chết ko phải vì TY quá yêu Cảnh, mà là nàng tuyệt vọng khi nghĩ rằng người tốt nhất, người duy nhất yêu thương nàng chết. Đó là cảm giác ích kỷ và lý trí của TY. Một khi thấy bến bờ dựa dẫm không còn, tất yếu sẽ có cảm giác muốn từ bỏ. Tôi từng như TY nên tôi biết. Đó không phải là yêu mà là cảm giác dựa dẫm quen đến nỗi nghĩ rằng ko có mình sẽ chết.

    Bạn lại so chuyện khi nghe TL chết, TY chỉ khóc đau khổ mà ko muốn tự sát.
    Hai vấn đề khác nhau, hai tình huống khác nhau. Người trên (Cảnh) là người nàng dựa vào, người nàng cần(nàng ko muốn cô đơn) . Còn người dưới là người nàng muốn (có tình cảm), nhưng cái người đó lại không yêu nàng, ghét nàng đến nỗi ko muốn liên hệ j đến, mọi thứ nàng biết về người đó chỉ là chán ghét, độc ác, lợi dụng. Nếu nàng thực sự ko yêu TL, chắc hẳn sẽ nhẹ nhõm, thoải mái, ko thèm nhỏ 1 giọt nước mắt. Nhưng nàng lại đau lòng đến chết đi sống lại vì một kẻ xấu như vậy??? bạn có thấy hợp lý không??

    Qua thời gian, qua cảm nhận cuộc đời, qua bể dâu cuộc sống, tình trường chai sạn, lúc đó cứ thử đọc lại Trường Tương Tư … rồi bạn sẽ hiểu, người TY thực sự yêu là ai….

    🙂 có một thực tế với hầu hết phụ nữ là, người họ lấy luôn không phải người họ yêu nhất, mà là người phù hợp nhất. TY là tiêu biểu.
    T chỉ luôn tự hỏi, chuyện j sẽ xảy ra nếu TY biết rằng nàng được bình an, có sức lực tưj bảo vệ mình, có người để yêu thương lại do 1 tay TL tạo nên… chuyện gì sẽ xảy ra nếu TY biết được rằng TL yêu nàng và người luôn bảo vệ nàng chính là hắn???
    🙂

    Phản hồi
    • Mỗi người khi đọc 1 câu chuyện sẽ có những suy nghĩ khác nhau. 🙂 Nhưng mình nghĩ bạn đã không đọc kỹ cảm nhận của mình lắm. Mình không nói rằng TY không yêu TL, mà trong lòng TY có hắn. Như mình đã nói đó, TL không có được TY là vì chọn lựa của chính anh ta. Cả 2 đều là những người quá lý trí, chính TY cũng chọn giữ 1 khoảng cách với TL ngay từ đầu, và cũng vì vậy mà sau này TY mới có nhiều cơ hội gần gũi hơn với Cảnh đó chứ.
      Đối với “cái chết” của TL, với 1 người mình đã từng thích thì mình nghĩ chẳng ai có thể dửng dưng mà không đau lòng cả. Nhất là họ đã gắn bó suốt nhiều năm như thế. Phản ứng của TY mình hoàn toàn hiểu được. Mệnh đề cuối cùng mà bạn nêu thì mình nghĩ đáp án rất rõ ràng. Bỏ lỡ là bỏ lỡ, dẫu cho người đọc có tiếc nuối hay không. 🙂
      Rất vui vì cũng có người thích tác phẩm như mình. Quyển mình thích nhất của ĐH luôn ấy.

      Phản hồi
      • Mình cũng thích “Trường tương tư” nhất trong các tác phẩm của Đồng Hoa. Và cách suy nghĩ của mình về Chuyên Húc, Cảnh và Tương Liễu cũng như tình cảm của Tiểu Yêu đều rất gần với bạn. Cảm xúc của Tiểu Yêu với Tương Liễu, nếu nói nó đã nảy mầm thì bắt đầu từ Phòng Phong Bội, khi mà Tiểu Yêu đang cố tìm cách tự giải thoát mình khỏi nỗi mong nhớ dành cho Cảnh. Nàng sợ mình sẽ chờ đợi trong vô vọng như đã từng 70 chờ mẹ trên đỉnh Ngọc Sơn.
        Sau này, khi kỷ niệm của Tiểu Yêu cùng Tương Liễu có dày lên, tình cảm của nàng dành cho Tương Liễu có nhiều hơn. Nhưng để đi đến một khẳng định: Tiểu Yêu sẽ yêu Tương Liễu chắc còn khá mù mờ. Vì Tiểu Yêu cũng như Tương Liễu sẽ không cho mình cơ hội đó. Tiểu Yêu khác hoàn toàn mẹ nàng, đau thương trong quá khứ đã tạo nên cho Tiểu Yêu cách tự bảo vệ mình nên nó không có cơ hội đón nhận những đau thương có thể dự báo trước nếu nàng yêu Tương Liễu.
        Một điều quan trọng là ngay từ đầu, Tiểu Yêu đã yêu Cảnh. Khi đã chấp nhận một tình yêu, một tình yêu khác sẽ rất khó có cơ hội chen chân vào. Như Đồng Hoa cũng đã ám hiệu rất rõ ràng, Tiểu Yêu không cảm nhận được sâu tình nhân chính bởi nàng không yêu Tương Liễu. Có chăng là Tươn.g Liễu thực sự yêu nàng

        PS: Về phần nhận xét của bạn blauerengel2011 nói Tiểu Yêu quên Cảnh khi nàng đến gần Tương Liễu. Mình nghĩ điều này không đúng lắm. Mặc dù đọc đoạn đó, mình đã thử đặt mình vào vị trí của Cảnh và cảm giác khá khó chịu. Nhưng mình tin rằng những cảm xúc đó không thể gọi tên cho một tình yêu được, vì có rất nhiều đoạn viết khác trong truyện còn cho thấy cảm xúc mà Tiểu Yêu dành cho Cảnh còn bền bỉ hơn nhiều.

      • giờ mới đọc được bình luận của bạn.
        Bạn bảo TY bắt đầu bị hút bởi TL lúc là Phòng Phong Bội, chi tiết này làm mình thấy bạn đã bỏ qua rất nhiều tình tiết, hoặc bạn từ đầu đã hướng về Cảnh nên bỏ qua cảm xúc của TY dành cho TL ngay từ đầu tiên.

        TY bị cuốn hút cùng lúc vào 2 ng đàn ông, với Cảnh là vì chăm sóc, gần gũi và đồng cảm với 1 người ko nơi nương tựa (có lẽ vì lúc ấy nàng cảm thấy hắn giống nàng lúc nàng bất hạnh); còn với Tương Liễu là sự cuốn hút đối với một bad boy (nguy hiểm), nàng nghe nói hắn ác, hắn tàn nhẫn, nguy hiểm, cũng thấy hắn đối xử với nàng ko dịu dàng, ấm áp như Cảnh; nhưng mỗi lúc thấy hắn nàng lại thấy thích thú và thoải mái, lúc bị hắn hút máu nàng còn có cảm giác hưởng thụ. Bạn chắc không nhớ đoạn lần đầu nàng chấp nhận tình cảm của Cảnh (nụ hôn đầu của Cảnh với TY). Trước đó, nàng đã cố gắng không nhận tiếp khí từ Tương Liễu, thà chết chứ không tiếp khí; lúc đó TL đã hỏi nàng “tại sao?” TY trả lời “Ta dù sao vẫn là cô gái biết mơ mộng. Tuy chỉ là, chỉ là…Nhưng ta sợ không cẩn thận, ngươi sẽ đi vào trong mộng của ta, mà ngươi …Tuyệt đối không thích hợp xuất hiện trong mộng của con gái, điều đó sợ rằng đáng sợ hơn cả cái chết.” Ngay sau đó, TY về chủ động hôn Cảnh và chấp nhận tình cảm của Cảnh. Lúc đó TY đã lựa chọn một cách lý trí chứ ko phải bởi con tim. Khôgn biết bạn bao tuổi và yêu bao nhiêu lần, nhưng chỉ một chi tiết tinh tế đó của Đồng Hoa, với người tưng bị dằng xé bởi lựa chọn sẽ hiểu lúc đó TY đã vô thức thừa nhận TY bị cuốn hút bởi TL nên mới sợ TL sẽ ở trong mộng của nàng, và nàng phải đấu tranh để phủ nhận chuyện đó.

        Một chi tiết nữa bạn bảo TY khôgn cảm nhận sâu tình nhân ??? làm t khẳng định bạn đọc ko kỹ truyện hoặc bạn bỏ qua các tình tiết về TL nên mới nói vậy. TY có cảm nhận sâu tình nhân chứ sao lại không? “Một tay Tiểu Yêu đặt trên ngực mình, một tay chậm rãi vươn ra, đặt trên ngực Phòng Phong Bội, tim hắn đang nhảy cùng một nhịp với tim nàng.” Và bạn có thể truy lại đoạn tộc trưởng Vu tộc nói nhé:”chỉ có thể rất yêu nhau, sâu tình nhân mới sống được mà không hại chết kẻ kia.” chính Cảnh cũng nghe được câu đó mà lo lắng khi TY gặp TL … 😦

        Qua comment của bạn, t hiểu bạn đã đổ Cảnh ngay từ chương đầu nên bạn không thể bỏ thời gian để hiểu cảm xúc của TY bị giằng xé giữa 3 người đàn ông đại diện cho lý trí, tình thân và cảm xúc. TY chọn thông minh là lý trí (Cảnh) … còn nếu khách quan ra …. cảm xúc của TY cho TL vẫn mãi là mối tình bị chôn sâu và lèn chặt trong lòng, cũng như tâm tư của TL mãi mãi nằm trogn con búp bê kia, không bao giờ lộ ra. Chỉ ai thực sự từng yêu, từng bị cảm xúc tuổi trả cuốn đi mới hiểu đc bản chất tình cảm của TY giành cho TL ..

      • Hi, mình nói rồi, mỗi người 1 cách nghĩ. Lẽ ra mình ko định tranh luận nữa, nhưng vì bạn nói mình đổ Cảnh ngay từ chương đầu nên mình phải đính chính lại. Ban đầu mình thích CH chứ không phải Cảnh. Một phần vì hình tượng của Cảnh ko phải kiểu mình thích. Mãi cho đến khi TY tưởng Cảnh chết, mình mới cảm thấy nuối tiếc. Vì sao mình lại bỏ qua một nhân vật như vậy. Mình thích TY, và trong suốt truyện, mình đặt mình vào tâm trạng TY, cảm thấy đau xót cho cô ấy. Một người có nghị lực sống mãnh liệt nhưng trong khoảnh khắc đó lại muốn quyên sinh cùng người mình yêu. Chúng ta cần phải đi qua rất nhiều rất nhiều mới biết ai có thể là người đi cạnh mình đến cuối cuộc đời. Với TY mà nói, đó không phải CH, cũng không phải TL. Mình nghĩ bạn đã quá nặng lòng với TL rùi. Truyện chỉ để giải trí mà thôi. Chúc bạn vui 🙂

      • Mình thì lại hiểu ý nghĩ của tác giả khi TY muốn chết cùng Cảnh. Đó không phải vì yêu nhất, mà vì đó là người TY thấy rõ ràng là chỗ dựa tinh thần duy nhất, đó là người TY tin rằng yêu thương mình nhất. TY lý trí nhưng cũng quá thiếu thốn tình cảm nên cái cảm giác khi người duy nhất trên đời bạn tin rằng yêu thương bạn nhất lại chết đi,điều đó sẽ làm bạn tuyệt vọng muốn chết.
        Bởi chính tính cách này của TY nên t mới nói, nếu cô ấy thực sự biết TL yêu và tốt với cô ấy đến vậy. Liệu cô ấy có còn chọn Cảnh không?

        Nói chung, 🙂 việc bạn thích CH, sau đó thích Cảnh chứng tỏ bạn và t ko cùng 1 loại người. Tư duy của Cá và tư duy của Chim khi nhìn về bầu trời chắc chắn sẽ khác nhau.

      • Ừm, Như ban đầu mình đã nói á. Thật ra bộ truyện này mình đọc rất lâu rồi, giờ nhắc mình chỉ nhớ đến Hoàng Đế, Thiếu Hạo và CH thôi. Với Cảnh, ấn tượng nhất là khi nghĩ rằng him đã chết. Thế nên muốn lấy dẫn chứng thì mình chẳng nhớ gì để so với cậu cả. Nhưng nội dung bài cảm nhận này là những thứ vẹn tròn nhất sau khi đọc. Chỉ vậy thôi.

        Ngay từ đầu lập trường chúng ta không giống nhau. Với mình mà nói, TTT hay vì nó khắc hoạ quá nhiều thứ tình cảm, và tình yêu thật ra không khiến mình day dứt bằng tan hợp của TY với gia đình mình đâu. Còn ý đồ của tác giả thì người đọc cũng chỉ đoán và nghĩ theo hướng của mình chứ chẳng ai dám chắc 100% cả.

        Chúc ngủ ngon 🙂

  3. Mỗi lần comment về Tương Liễu, t lại buồn không ngủ được. Chẳng hiểu vì sao mà lại có một nhân vật làm t đau lòng đến như vậy.
    T cũnh thấy mình thật vô lý khi diễn giải một nhân vật không có thật để đau lòng. :)) thật khó để bắt những người không giống mình hiểu được điều mình muốn nói. Mỗi người có 1quan điểm khác nhau, nhưng t khẳng định TY chắc chắn không để TL trong friend zone mà cao hơn thế nhiều. Văn là tình ẩn trong từng câu chữ, bên Trung độc giả chủ yếu thấu hiểu TL chắc vì ko có rào cản ngôn ngữ, VN mình thì nhiều ng theo team Cảnh. Nghĩ lại cũng thấy tiếc…..

    Phản hồi
    • Á, sr cậu vì tớ rep qua noti nên không nhìn thấy comment của bạn phía trên. Cứ tưởng cậu bảo tớ đổ Cảnh từ đầu nên tớ phải rep. =)))) Thui mỗi người có 1 cách nghĩ mà hén :)))

      Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: